h thôi! Tôi….tôi….không biết đến kẻ mặc áo đen đó đâu…..!
Đồng loạt những người xung quanh đổ dồn mọi ánh mắt về phía bà ta. Riêng Devil thì ngạc nhiên thấy rõ, cậu nhóc đưa đôi mắt sắc lẻm nhìn thẳng vào mặt người phụ nữ đang mất tinh thần:
- Đúng là bác đã biết chuyện gì rồi. Vì lúc nãy chúng tôi không hề nói kẻ lạ mặt ấy mặc áo đen, vì sao bác lại nói “không biết đến kẻ mặc áo đen đó đâu”?
Mắt bà ta trợn tròn lên. Sắc mặt tái mét.
CHAP 114: LY RƯỢU OAN NGHIỆT....
- Không thể trốn tránh được đâu. Bác mau nói đi ! – Devil đã bắt đầu mất bình tĩnh.
- Ơ ! Tôi...tôi...
Sau gần nửa tiếng đồng hồ dùng mọi biện pháp, bạo lực có, khuyên giải có, tóm chung lại là vừa đấm vừa xoa, cuối cùng Devil cùng ban quản lý khách sạn cũng khiến người phụ nữ nói ra sự thật. Bà ta không dám nói đơn giản chỉ vì tâm lý sợ mất việc, suốt buổi nói chuyện bà ta cứ luôn miệng cầu xin mấy ông sếp của khách sạn đừng đuổi việc mình vì bà còn phải nuôi một ông chồng thất nghiệp và mấy thằng con quậy phá. Đúng là mọi gánh nặng cuộc sống luôn đè lên vai người phụ nữ...
Theo như lời của người phụ nữ quét dọn phòng thì tầm 8h tối, trong lúc đang đẩy xe chở ga giường bẩn của khách đi giặt thì bà thấy một thanh niên mặc áo khoác đen, quần đen, giày đen, mái tóc hơi xồm lên đứng quay lưng nói chuyện với Ly – cô tiếp tân khó chịu mà lúc đầu Nim và Devil chạm trán khi vào khách sạn. Vì hành lang lúc đó vắng người, điện đóm lại mờ mờ, mắt bà lại kém nên không nhìn rõ được khuôn mặt của người thanh niên đó. Nghĩ chuyện không liên quan đến mình nên bà cũng chẳng mấy để tâm rồi tiếp tục đẩy xe đi về cuối hành lang. Nhưng tầm 8h30 tối đó, trong lúc đang quét dọn phòng 566 – phòng nằm cách phòng Nim và Devil đang ở đúng 2 căn phòng nữa thì bà lại bắt gặp gã thanh niên lạ mặt ấy đứng lấp ló ngoài cửa phòng 563 – phòng Nim. Điều bà ta thấy thắc mắc là tại sao người đó cứ tiến tới gõ cửa xong rồi chạy thật nhanh vào sau bước tường gần cầu thang tránh né, bà ta đếm có đúng 3 lần người thanh niên đó làm như thế. Đó chính là lý do vì sao bà nhớ rõ về kẻ lạ mặt ấy.
- Thế sau đó mọi chuyện xảy ra như thế nào ? – Devil nói chậm rõ từng câu.
- À ờ, sau đó tôi lại thấy cô Ly từ tầng 1 bắt thang máy lên đó, đưa cho người thanh niên mặc áo khoác đen cái gì trong giống như chìa khóa. Nhưng vì không muốn đụng chạm đến chuyện riêng của nhân viên trong khách sạn, mà cô Ly cũng là cháu ruột của giám đốc nên tôi không để ý nữa và tiếp tục làm công việc của mình. – Người phụ nữ cúi đầu lí nhí, chốc chốc lại ngước lên nhìn mặt ông giám đốc với thái độ sợ sệt.
Devil không phản ứng gì. Chỉ có điều đôi lông mày nhíu lại, hai mắt sáng rực lên. Dường như chính cậu nhóc cũng vừa nhớ ra một điều gì đó.
Nhìn sang thấy mặt ông giám đốc đang dần dần biến sắc vì biết rằng mọi chuyện có vẻ có liên quan đến cô cháu gái của mình, Devil quát lớn :
- Ông còn ngồi đây làm gì nữa. Gọi cô ta tới đây cho tôi !
- Vâng ! Vâng ! – Ông ta giật thót, ngúc ngắt cái đầu.
Nhưng mấy ai ngờ rằng, tại thời điểm đó, cô tiếp tân kiêu kì của chúng ta không có mặt trong khách sạn mà đang bị nhốt dưới tầng hầm...
- Cậu chủ...cậu chủ...đừng...đừng... – Ly run rẩy hốt hoảng cầu xin.
- Xin lỗi ! Nhưng tôi không thể cho bất kì ai biết chuyện này, cám ơn cô đã giúp tôi, nhưng bây giờ thì.... – chàng trai với khuôn mặt bị che khuất một nửa bằng chiếc mặt nạ quỷ nói trong tiếc nuối, con dao trên tay sắc lẻm, phản xạ thứ ánh sáng lạnh lẽo của kim loại.
- Cậu chủ ! Cậu chủ ! Tôi hứa là sẽ giấu kín mà ! Cậu tin tôi đi ! Tin tôi đi ! – cô tiếp tân hét lên trong tuyệt vọng. Đâu ai biết sự trả giá cho cái tình yêu đơn phương mù quáng lại thê thảm thế này.
- Tôi biết cô thích tôi ! Không đáp lại được thứ tình cảm đó tôi đã thấy rất áy náy ! Nhưng không may là cô lại được tôi chọn để thực hiện chuyện này, và bây giờ, thì tôi cần phải giải quyết tận gốc mọi thứ.... – Chàng trai nở nụ cười nhạt, đôi mắt cứ như bị bao phủ bởi tà khí, tàn nhẫn đến ghê người.
- Đừng mà cậu chủ ! Đừng mà....Không ! Không ! Không !........ – những tiếng hét cất lên trong bóng tối, khản đặc rồi tàn dần.........