Duck hunt
HomeTruyện Ngắn

Yêu một Hoàng tử Ếch

Posted at 06/10/2015
Vote: 2
chẳng cần ai cả, chỉ cần có nhau trong cuộc đời này...”

Hắn là người bạn đặc biệt và kì lạ. Hắn là người khiến em cảm thấy bình yên. Hắn đã cùng em đi đến tận cùng của sự ngẫu hứng. Cùng em đi qua rất nhiều vui buồn, nông nổi của cuộc đời. Nhưng hắn chưa bao giờ làm em có cảm giác mất đi sự tự do, mất đi những cảm xúc, mất đi chính em...

Cho đến khi anh đến... Và làm em yêu anh...

Hắn từ từ biến mất trong cuộc đời em. Biến mất thật sự! Như chưa từng có hắn tồn tại, như em chưa từng có hắn trong những khoảnh khắc cuộc đời...

Nhiều khi nhớ hắn, nước mắt em lăn dài. Ai bảo hắn là “thằng bạn thân nhất quả đất”... và, ai bảo hắn biến mất... Nhưng em tự an ủi... rằng em đã có anh rồi, em hãy biết hài lòng vì điều đó. Vì con người ta không thể quá tham lam!

Em đã lựa chọn, và em phải hài lòng với sự lựa chọn của mình. Vậy nên anh nhé, đừng quá xa xôi... đừng khiến em buồn phiền và hoang hoải, cũng đừng khiến em phải mệt mỏi và suy nghĩ như khoảng thời gian này...


3. Một trận cãi vã... “Mày thân yêu, mày đang ở đâu?”

Em biết là mình ích kỉ. Nhưng em cũng chỉ là một cô gái, mà cô gái nào cũng ích kỉ trong tình yêu của mình (chỉ có điều cô gái ấy có thể hiện sự ích kỉ đó ra hay không).

Hôm ấy, em đã là cô gái hạnh phúc nhất, vui vẻ nhất trong ngày kỉ niệm tình yêu của chúng ta... cho đến khi mẹ anh gọi điện và anh nói anh phải về nhà bây giờ. Lúc đó, chúng mình vừa mua xong cặp vé xem phim. Em chưa bao giờ muốn anh phải lựa chọn, nhưng trong ngày hôm ấy, em đã ngàn lần ước anh không phải là một đứa con ngoan.

Khi anh nói anh phải về đưa mẹ đi có việc gấp, em đã im sững. Cảm giác rằng dù bất cứ khi nào, trong bất cứ hoàn cảnh nào, anh cũng có thể trở thành một người con của gia đình, cũng sẵn sàng bỏ rơi em!

Mẹ anh giỏi lắm, và tuyệt vời nữa, mẹ đã một mình nuôi anh khôn lớn. Em yêu quý mẹ, nên em chưa bao giờ cảm thấy ấm ức. Nhưng lúc ấy, khi sự ích kỉ của em dâng lên, thì em đã chẳng còn nghĩ được gì nữa. Em vào rạp xem phim một mình sau khi đã nói với anh tất cả những gì em nghĩ: Rằng anh hãy về mà làm một đứa con ngoan đi, rằng anh cũng không bao giờ cần quan tâm đến em nữa... vân vân và vân vân... bla và bla...

Em đã hối hận – ngay khi vừa nói ra những điều đó. Nhưng em lại không thể làm gì để có thể lấy lại chúng. Và em đã để anh đi... để bóng anh mất hút trên con đường dài...

Em vào rạp một mình để xem bộ phim dành cho những đôi tình nhân. Ngồi xem phim mà tim em tan nát. Lúc ấy, chẳng hiểu sao, em nhớ hắn kinh khủng. Em không gặp lại hắn cũng được gần một năm rồi, từ ngày em và anh yêu nhau ấy. Em đã nghĩ, nếu là hắn, chắc chắn sẽ chẳng bỏ em lại một mình. Và mẹ hắn nữa. Cô quý em vô cùng. Hồi ấy ở nhà hắn, em đã thấy ấm áp lắm, như em được ở nhà mình vậy!

Em ngồi trong rạp cho đến khi hết phim nhưng chẳng nhớ là mình đã xem cái gì. Ra khỏi rạp, em nhắn tin cho hắn. Cũng chỉ nhắn thế thôi, chứ không hy vọng gì. Vì lâu lắm rồi em đã không còn nhắn tin cho hắn nữa.

“Mày ơi, thằng bạn thân nhất quả đất của tao ơi. Tao nhớ mày lắm, nhớ thật sự ấy. Tao chỉ ước được gặp mày một lần nữa thôi. Mày đến đây đi, được không...?” Em gửi tin nhắn đi mà lòng đầy nghi ngờ, em nghĩ hắn sẽ chẳng bao giờ xuất hiện trong cuộc đời em nữa...

Em ngồi vẩn vơ trước cửa rạp, chừng 10 phút.

Và hắn đến. Hắn nhìn em, và hơi cười: “Tao đây, thằng bạn thân nhất quả đất của mày đây”.

Em leo lên xe hắn, tựa đầu vào vai hắn. Cảm giác xa xôi của một năm trước như ùa về.

- Tao nhớ mày lắm, mày thân yêu ạ. Tao đã ước luôn có mày bên tao!

Giọng hắn cũng như vọng lại từ một nơi nào đó thuộc về quá vãng:

- Thế còn người yêu mày? Mày tham lam quá. Chẳng phải đã bảo chỉ được chọn một thôi sao...

Em khẽ cọ cọ cái mũi giờ đang lạnh cóng lên vai hắn.

- Ừ, thế mới bảo là ước

Cảm giác ấy thân thuộc lắm anh ạ. Khi ấy, em đã quên hẳn sự tồn tại của anh. Em đã nghĩ rằng, nếu như mình không phải lựa chọn...

- Thật ra tao vẫn luôn ở đó. Ở bên mày! Chỉ là có quá nhiều thứ khiến mày không nhận ra tao mà thôi...

Xe đỗ xịch trước cổng nhà em. Em leo xuống xe một cách khó nhọc. Cảm giác chỉ cần em bước xuống, thì hắn sẽ ngay tức khắc có thể vút đi, sẽ ngay tức khắc biến mất...

Em nhìn khuôn mặt hắn thật kỹ.

- Mày sẽ lại không xuất hiện trong cuộc đời tao nữa đúng không?

- Tao đã nói rồi, tao vẫn luôn ở đó, chỉ cần mày nhận ra thôi...

- Tao đã ước là tao có cả mày và anh ấy...

- Mày may mắn lắm, quên rồi à. Nên mày vẫn luôn có cả hai...

Rồi, hắn im lặng... khoảng im lặng em tưởng dài đến cả ngàn năm. Em và hắn cứ đứng mãi như thế. Thật lạ là lúc ấy, càng nhìn hắn... em lại càng nhớ anh. Nhớ đến điên cuồng... Và em rướn người lên... để môi em có thể gần hơn với môi hắn...


4. Cô gái nhỏ và câu chuyện về Hoàng tử ếch

Hồi còn nhỏ em đã từng rất thích câu chuyện Hoàng tử ếch. Nó khiến em nhận ra tình yêu thật kì diệu và vô cùng. N
123
Yêu một Hoàng tử Ếch Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Yêu một Hoàng tử Ếch

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Những cung đường của gió Những cung đường của gió
    Xách ba lô lên và đi… Xách ba lô lên và đi…
    Câu chuyện của những lá thư Câu chuyện của những lá thư
    Sa mạc cần mưa Sa mạc cần mưa
    Hội "răng khôn" Hội răng khôn

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Giọt nắng trong tim Giọt nắng trong tim (Truyện Ngắn)
    Lá và Cây Lá và Cây (Truyện Ngắn)
    Màu máu của anh Màu máu của anh (Truyện Ngắn)
    Nhật ký của một bông hướng dương không hướng về phía mặt trời Nhật ký của một bông hướng dương không hướng về phía mặt trời (Truyện Ngắn)
    Hẹn nhau ngày 28 Hẹn nhau ngày 28 (Truyện Ngắn)
    C-STAT