ời ta có bán xe đạp cũ. Tớ định mua một cái để chở ngay ấy đi bây giờ nhé. - Mua xe? Để chở tớ? – Lê trố mắt. - Tại sao không? Đi mà. Tớ chỉ vay ấy thôi, lần sau tớ sẽ trả, đằng nào tớ cũng đang cần xe đi. Đây, ấy có thể giữ đôi giày của tớ làm tin (Hoàng tháo giày mình ra luôn), nó có ghi giá đằng sau là 70.000 nhưng thực ra tớ chỉ mua có 68.000 thôi. Nếu chưa đủ thì cầm lấy cái cặp này của tớ (Hoàng cởi cặp ra), chắc ấy đã biết giá, tớ mua 30.000 được khuyến mãi thêm mấy cái fec-mơ-tuya gắn sẵn nữa này. ấy cầm cả chứng minh thư của tớ nữa. Nhìn ảnh tớ chụp trong chứng minh thư trông đần đần thế này cũng làm ấy cười giảm stress và an tâm hơn đấy nhỉ? Thể ổn chưa? - Thôi được rồi - Lê phì cười, tuy có bằng chứng là vụ sinh nhật vừa rồi, nhưng nó vẫn nửa tin nửa ngờ. - ấy cầm tiền của tớ đi vậy. - Chờ tớ nhé! - Hoàng kêu lên và phóng đi. 3 phút sau, đã thấy Hoàng phóng trên một chiếc xe đạp, cười tươi đỗ xịch trước mặt Lê. - Nhanh vậy? – Lê ngơ ngác. - à, người ta cũng đang cần tiền ấy mà. - Hoàng nhún vai. - Mà đây giả ấy, tớ đã không cần nhiều tiền đến vậy - Hoàng trả lại Lê tờ 100.000. - Còn thế nữa…Cái xe trông phải đắt hơn 100.000 nhiều chứ nhỉ?!? - Lê ngồi đằng sau cười kinh ngạc, nó chớp mắt hoài - ấy có nói dối gì tớ không vậy? - Ơ! Tớ nói dối gì cơ? - Thế sao ấy có thể làm được những điều đó? - Thì giống như ấy giải bài Lý siêu khó chỉ trong 1 phút ấy. Sao ấy có thể làm được? - Vì tớ… vì đó là cái tớ yêu thích, tớ để ý nhiều đến nó, thực tập nhiều thành quen thôi. - Thì tớ cũng thế! - Nhưng mà…- Lê nhìn Hoàng với đôi mắt vừa ngưỡng mộ vừa khó hiểu - Những gì ấy làm được theo một cách rất riêng... ý tớ là thật kỳ lạ và thú vị! - ấy cũng có một cách rất riêng mà - Hoàng chỉ cười. - Thật không? Tớ có một điều gì đó rất riêng sao? - Tất nhiên rồi! Ai cũng có một cách rất riêng! - Dù sao tớ vẫn muốn học ấy! – Lê nói quả quyết. - Tớ cũng thế!
Hai “nhóc” cười thật tươi, rồi lên xe chở nhau đi. Mỗi đứa dù đã hiểu nhau ít nhiều, nhưng đều vẫn giữ trong mình một nỗi băn khoăn: “Sao bạn ấy lại làm được những điều như vậy?” Nhưng đó là nỗi băn khoăn rất êm ả và bình yên. ***
Và trong tương lai, nếu Lê có hỏi Hoàng đã trả bao nhiêu cho cái xe này thì không biết Hoàng đáp ra sao? Theo bạn thì Hoàng có đáp theo một cách rất riêng của Hoàng nữa không? Bởi thực ra, Hoàng đã phải trả 500 đồng chiếc xe đạp nó gửi ở chợ Hàng Da thôi mà