ch ngợm ống hút mỗi đi đi liên hoan ở cafe Bin ...tất cả vẫn còn vẹn nguyên trong tâm trí tôi. Phải làm sao đây? Hà Nội lại lông gió và tôi lại đang nhớ Em da diết. Em ở nơi đó Em còn nhớ đến tôi.
Ngày...tháng... năm.
Hôm nay khi đang cho lớp tập luyện, tôi thấy cô bé đang ngồi ở một góc lớp, bờ vai run run giấu trong tà áo xanh đẫm nước, có lẽ cô bé bị chấn thương. Ý chí gồng lên kiềm chế không cho tôi chạy lại bên cô bé, ốm lấy cô vé vào lòng xoa dịu vết thương Tôi quay đi, bình thản tiếp tục những công việc quen thuộc. Tôi không muốn nhìn cô bé, tôi cũng không muốn nói chuyện với cô bé. Tôi lạnh lùng, tôi thờ ơ, tôi xấu lắm phải không Em? Ngày trước em Luôn dặn tôi phải nhiệt tình, hòa đồng với mọi người Nhưng biết phải làm sao? Tôi không thể bình thản mà đối diện với gương mặt Em, tôi không thể ngừng nhớ về Em khi thấy cô bé ấy, tôi đã phải dấu đi cái ham muốn được cầm tay cô bé ấy, được sờ vào khuôn măt bầu bĩnh thân quen để tự huyễn hoặc mình đó là Em. Tôi hèn nhát lắm phải không em? Tôi đã không dám đối diện, tôi tìm cách chạy trốn.Tim nhói đau tôi lại nghĩ về em. Em ngày xưa gan dạ lắm, dẫu bị trật chân đau nhói nhưng em vẫn mỉm cười nhìn tôi. Tôi lại nhớ đến em rồi, bắt đền em đấy.
Ngày... tháng... năm.
Hôm nay cô bé đi học muộn, tôi đã rất lo lắng, thấp thỏm không yên. Rồi cô bé cũng đến, tôi giật mình. Mái tóc dài mềm mại của cô bé đã không còn nữa, một quả đầu tém gọn. Cô bé nhìn lạ đến khồng ngờ. Mắt tôi tối sầm. Cô bé đó đã phá hủy hình ảnh hoàn mĩ của Em rồi. Tôi đâm bực mình, cáu bẳn, tôi bắt cô bé phải tập luyện cật lực, tôi quát mắng cô bé, tôi gắt gỏng với cô bé. Tôi ghét mái tóc mới của cô bé, nó làm cho hình ảnh của em không còn vẹn toàn nữa. Cô bé càng xích lại gần tôi, cô bé càng nói chuyện với tôi thì tôi càng đẩy cô bé ra xa, tôi lạnh lùng và thờ ơ với cô bé. Nhưng tôi vẫn dõi theo cô bé mỗi ngày, cô bé ngã, tôi đau. Cô bé cười tôi vui...tôi dõi theo cô bé nhặt nhạnh, góp nhặt những xa xôi của ngày xưa. Tôi không tự huyễn hoặc mình bằng những điều không tưởng nhưng tôi có thể làm khác được sao? Tôi không chịu được khi nhìn thấy Em đứng đó, đứng bên tôi nhưng không phải là Em của hai năm trước. Tôi biết mình đối xử với cô bé như thế là rất bất công, rất vô lý, nhưng tôi không làm khác được. Tôi không thể cười nói với một người khác mang gương mặt của em _ cô gái mà tôi chưa bao giờ hết yêu.
Ngày... tháng... năm.
Hôm nay cô bé không đi học, đã hơn hai tuần nay cô bé không đi học. Tôi nhớ cô bé đến quay quắt, tôi đang nhớ em hay đang nhớ cô bé, tôi sợ một ngày tôi sẽ quên em… Tôi sợ cô bé lại biến mất, tôi sợ sơi dây vô hình kết nối tôi và em cũng biến mất. Tôi nhớ đôi mắt can trường của cô bé, tôi nhớ mái tóc ngắn của cô bé, tôi nhớ cái nụ cười của cô bé. ..
Sau buổi học tôi lang thang cầu Long Biên mong gió sông Hồng có thẻ thổi bay mọi suy nghĩ trong tôi. Chơt bước chân sững lại. Trước mặt tôi là cô bé đó. Váy trắng tinh khôi, tóc ngắn lòa xào, ánh mắt xa xôi. Bỗng có cái gì đó rất lạ trong tôi, một cảm giác mà tôi chưa từng có kể từ cái buổi chiều định mệnh cướp em khỏi tôi. Tôi bỗng cảm thấy rất minh mẫn, tôi biết cô bé trước mặt chính là cô bé ấy chứ không phải là Em. Lần đầu tiên tôi không nhìn thấy em khi thấy cô bé ấy.
Có lẽ tôi đã sai khi chạy trốn chính mình. Tôi biết cô bé đó chính là thiên thần mà em đã ban tặng cho tôi phải không? Một thiên thần mặc váy trắng và có mái tóc ngắn. Em hãy ngủ yên nhé. Tôi ở trần gian sẽ hạnh phúc thôi, chắc chắn là vậy mà. Ngủ ngon nhé kỉ niệm.