Polly po-cket
HomeTruyện Ngắn

Tạm biệt người yêu dấu

Posted at 06/10/2015
Vote: 3
r'>
Nhà Phương hóa ra gần công ty tôi. Đi qua một con phố là tới.

Tôi cũng chả hiểu mình tới làm gì, chỉ là từ cái hôm nhận lại hồ sơ bệnh của mình, tôi cứ thất thần và nghĩ về cô gái kém may mắn ấy.

Mở cửa cho tôi là một bé trai kháu khỉnh tầm sáu bảy tuổi. Cậu bé có đôi mắt giống Phương.

Tôi chưa kịp nói gì cậu bé đã chạy vù vào nhà la lớn “mẹ ơi có khách”.

Không lâu sau thì Phương đi ra. Cô ấy nhận ra tôi, mời tôi vào nhà. Chúng tôi trò chuyện khá vui vẻ về căn nhà nhỏ của Phương, về công việc của tôi. Cô ấy chẳng chút mảy may hỏi lí do tôi đến, nếu không tôi cũng chẳng biết phải trả lời thế nào.

Nhà của Phương nhỏ nhắn, lọt thỏm giữa Đà Lạt phồn hoa. Dàn hoa tím trước cửa u uất một màu hoài niệm. Ngôi nhà dễ thương nhưng cũng buồn bã thế nào ấy.

Chắc vì nó dễ thương nên tôi thích đến.

Chuyện đến nhà Phương trở thành một phần trong thời gian biểu của tôi. Dù bận rộn đến mấy tôi cũng dành ra một tuần ba đến bốn buổi đến đây chơi sau khi đi làm về. Giờ đó cô ấy cũng đã đi làm về.

Mỗi lần đến tôi đều mua cho cu Phúc một món đồ chơi. Cậu bé thích lắm, cũng rất quý tôi. Có điều tôi chưa bao giờ gặp ba thằng bé.

Ban đầu tôi cũng thấy ngại khi cứ đến nhà “gia đình người ta”, nhưng đến vài lần mà không thấy “trụ cột gia đình” đâu, tôi dằn vặt vài ngày rồi lại chịu thua, tự vác xác đến ngồi uống trà Phương pha.
“Sao Phương không hỏi ba thằng Phúc đâu.” – Có một lần cô ấy hỏi tôi như thế.

Chúng tôi bằng tuổi nhau nên xưng tên, có điều trùng nhau cả họ lẫn tên nên nghe cứ buồn cười làm sao ấy.

“Ừ, tại sợ hỏi Phương không nói.” – Tôi cười cười xoa đầu, nhìn mặt chắc ngố lắm.

Phương mỉm cười lộ răng khểnh rất duyên, quả nhiên không nói.

Tôi bắt đầu nghĩ rằng ba cu Phúc đã mất. Giống ba tôi.

Tôi vẫn tiếp tục đến nhà Phương cùng một vài món đồ chơi và thêm một vài vật dụng gia đình. Cũng không có gì to tát, có khi là cái bóng đèn để đó phòng khi đèn hư bất ngờ, có khi là một vài gia vị mà lần trước tôi để ý sắp hết. Phương hay cười bảo tôi chu đáo, ai lấy được tôi chắc có phúc lắm.

Những lúc như thế tôi chỉ cười ngây ngốc. Ôi ở nhà tôi lười chảy thây ra ấy.

Mỗi lần đến đó, tôi dùng bữa với mẹ con Phương rồi mới ra về. Và không phải về tay không.

Tôi về mang theo nỗi nhớ em.

Càng ngày tôi nghĩ về em càng nhiều, có lúc còn vu vơ mỉm cười khi nghĩ đến một câu nói đùa nào đó mà em từng nói với tôi.

Nhưng mà bên cạnh nỗi nhớ ấy là sự dày vò khủng khiếp. Sao tôi lại đưa mình vào một tình yêu không lối thoát thế này?

Em có chồng rồi.

Em có con rồi.

Kinh khủng hơn là em sắp chết rồi.

Đáng sợ lắm! Nghĩ thôi đã rùng mình. Giờ mà sống không có em, tôi sợ mình sống không nổi. Tôi chết mất!

Khi bạn yêu thương một người, chỉ cần nghĩ đến việc sẽ vĩnh viễn mất họ thôi bạn đã nghẹt thở rồi. Không còn được thấy người mình yêu thương nữa là cả một nỗi sợ kinh hoàng.

***

Tôi đến nhà em cùng với một số trái cây, sữa và “thuốc bổ”. Gần đây em chán ăn, sức khỏe cũng đã xấu đi nhiều lắm.

Vừa đến cửa nhà đã nghe tiếng cu Phúc khóc ầm ỹ gọi mẹ, tôi hoảng quá mở cửa đại mà không gõ. Cửa không chốt trong.

Chạy đến chỗ phát ra tiếng khóc, tôi thấy em nằm dưới đất, tay khùa khoạng trong không trung, đôi mắt dại đi nhưng vẫn nổi rõ vẻ hoang mang sợ hãi.

Tiếng khóc của Phúc càng làm tôi phát hoảng.

Tôi lao đến đỡ em dậy.

“Ai! Ai đấy.” – Em dãy dụa, tránh tay tôi.

“Phương đây, Phương nè Phương.”

“Phương ơi, Phương không nhìn thấy gì hết. Làm sao? Làm sao đây Phương?” – Nước mắt em bắt đầu chảy dàn dụa.

Bí mật mà tôi chôn dấu hình như không thể tiếp tục rồi.

“Phương bình tĩnh, Phương đưa Phương đến bệnh viện.” – Tôi nói mà mắt cay xè, cảm giác cả người đang run lên vì sợ hãi.

***

Thật ra thì không phải em không nhìn thấy gì, chỉ là mọi thứ đều nhòe nhoẹt chỉ còn lại cái bóng. Khi tôi đi qua đi lại, em vẫn hướng mắt dõi theo dù không nhìn rõ hình thù.

“Phương về công ty đi! Đừng lo cho Phương.”

“Công ty đang rảnh không có việc gì, chán quá nên Phương mới tới nè.” – Tôi tiếp tục nói dối. Có cái dự án mở thêm chi nhánh dưới Bảo Lộc nữa đấy chứ, mà đầu óc đâu mà làm nữa không biết.
Em không nói gì, nở một nụ cười buồn nao lòng rồi nằm xuống nhắm mắt. Tôi biết em không ngủ. Ban đêm em cũng không ngủ.

Đôi vai ấy trong đêm vẫn run lên vì khóc...

***

Lượng thuốc em uống càng ngày càng tăng, người ta phải tiêm thêm thuốc vào bình nước biển, thức ăn cũng đã phải chuyền trực tiếp vào bao tử.

Một buổi sáng, đột nhiên em trở nên tỉnh táo và tươi tắn khác thường. Tôi không cảm thấy vui. Tôi sợ đến mức cả người run lên.

“Phương này, Phương muốn nghe chuyện ba thằng Phúc không?” – Em vẫy vẫy tay với cái bóng nhòe nhoẹt của tôi.

“Để khi nào khỏe rồi kể đi Phương.” – Tôi đi đến cầm lấy bàn tay xanh xao, áp lên má mình. Đây là lần đầu tiên tôi được cầm
1234
Tạm biệt người yêu dấu Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Tạm biệt người yêu dấu

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Ngược nắng để yêu em Ngược nắng để yêu em
    Người cũ trên thiên đường Người cũ trên thiên đường
    Hotboy của tôi – Kawi Hotboy của tôi – Kawi
    Cà phê Cà phê
    Thêm một lý do để sống... Thêm một lý do để sống...

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Gió nói với em là Je t’aime Gió nói với em là Je t’aime (Truyện Ngắn)
    Đặt gạch cho tình yêu Đặt gạch cho tình yêu (Truyện Ngắn)
    Quà cho cậu chính là tớ đây! Quà cho cậu chính là tớ đây! (Truyện Ngắn)
    Mẹ, con đã về Mẹ, con đã về (Truyện Ngắn)
    Vì em quá yêu anh Vì em quá yêu anh (Truyện Ngắn)
    C-STAT