HomeTruyện Ngắn

Sa mạc cần mưa

Posted at 06/10/2015
Vote: 9
ến nhà là tôi thấy anh hai chuẩn bị đồ đạc và nói gấp: “Út, thu xếp quần áo rồi anh em mình về quê ngay.”

“Chi vậy?”

“Mẹ mất rồi.”

Tôi đứng yên. Cảm tưởng mọi thứ xung quanh đột nhiên biến mất…

Đó là ngày rạng nắng sáng. Tôi và ba anh đeo tang, đưa tiễn mẹ về thế giới bên kia. Tôi đi cuối cùng, đầu óc trống rỗng không tồn tại suy nghĩ gì. Chỉ nhớ duy nhất lời kể lại của hàng xóm.

Vài tuần trước, mẹ tôi bất ngờ biến mất. Chẳng ai biết bà đi đâu, ở đâu. Người ta chia nhau đi tìm khắp làng mà không thấy. Nhưng khoảng năm ngày sau, mọi người nhận được tin mẹ tôi trở về cố hương và chết trong rừng.

Ai cũng lấy làm lạ về cái chết của mẹ tôi. Những người bên họ nội nói mẹ tôi già, đầu óc lú lẫn nên nghĩ quẩn tìm cái chết. Ba anh tôi không nói lời nào.

Riêng tôi, hiểu tất cả.

Mẹ tôi tìm đến cái chết là bởi bà muốn được giải thoát. Cuộc đời bà có gì?…

Lúc nhỏ, mẹ tôi chờ đợi ông ngoại.

Khi gặp bố tôi, bà lại chờ ông.

Khi chúng tôi lớn lên, bà tiếp tục đợi với mong mỏi tất cả sẽ quay về.

Và lúc nào, bà cũng luôn chờ hạnh phúc trọn vẹn sẽ đến với mình.

Nhưng, những thứ mà mẹ tôi bỏ cả đời để đợi chờ lại không bao giờ đến bên bà.

Nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt của ba anh trai và của chính tôi, thiết nghĩ có lẽ đây là sự trừng phạt dành cho chúng tôi.

Những đứa con mang trái tim chỉ biết nhận mà không bao giờ biết cho đi.

Bỗng nhiên tôi nhớ lại câu trả lời của mẹ thuở xưa, khi tôi hỏi lý do vì sao những phi tần luôn tranh giành tình yêu của các đế vương: “Vì họ quá cô đơn.” Cố hương của mẹ tôi là vùng đất cằn cõi như sa mạc. Thỉnh thoảng chỉ có vài trận mưa lớn. Khi nước mưa trút xuống, dù thấm hết vào đất nhưng vẫn không thoả được cơn khát của đất sa mạc. Cũng giống như sự khao khát hạnh phúc của những người phụ nữ có chồng nhiều vợ, chưa bao giờ là đủ…


Năm mười tám, tôi mất mẹ.

Năm mười tám, tôi mới hiểu… Nhiều lúc ta vô tình đánh rơi mất yêu thương ở đâu đó trên chuyến hành trình của cuộc đời. Và khi nhớ ra, quay lại tìm thì đã quá trễ. Có những điều – cuộc sống không cho ta lần thứ hai.

Tôi quyết định mang tro cốt của mẹ rời khỏi đây – nơi mà bà chưa bao giờ hạnh phúc. Lúc còn sống, mẹ tôi đã không ở cạnh cố hương vì vậy tôi muốn lúc chết thân thể bà được về đó…

Ngồi trên xe, tôi ôm hủ cốt mẹ và đưa mắt nhìn lần cuối nơi mình sinh ra. Tôi sẽ không quay lại đây nữa vì người tôi muốn gặp đã không còn. Bất chợt, tôi tưởng tượng cảnh vài ngày trước mẹ về lại cố hương rồi chết…

Đôi khi trở về là để ra đi mãi mãi.


(18/09/2013, Tp HCM)
1234
Sa mạc cần mưa Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Sa mạc cần mưa

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Mùa yêu của cô nàng Hạt Dẻ Mùa yêu của cô nàng Hạt Dẻ
    Trái đất tròn không gì là không thể Trái đất tròn không gì là không thể
    Chỉ 5 phút thôi tôi hứa bạn sẽ phải khóc! Chỉ 5 phút thôi tôi hứa bạn sẽ phải khóc!
    Câu truyện hoa Bồ Công Anh Câu truyện hoa Bồ Công Anh
    Ngược nắng để yêu em Ngược nắng để yêu em

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Khi tình yêu còn đỏ trong trái tim mỗi người Khi tình yêu còn đỏ trong trái tim mỗi người (Truyện Ngắn)
    Hẹn gặp "live to love" Hẹn gặp live to love (Truyện Ngắn)
    Ngược nắng để yêu em Ngược nắng để yêu em (Truyện Ngắn)
    Hội "răng khôn" Hội răng khôn (Truyện Ngắn)
    Đâu chỉ bất ngờ Đâu chỉ bất ngờ (Truyện Ngắn)
    C-STAT
    Lamborghini Huracán LP 610-4 t