h thời gian để chỉ dẫn cho tôi, cảm kích lắm tấm lòng đó của anh. *** Buổi chiều đầu xuân với những nụ hoa e ấp muôn màu, đã hơn một tháng rồi, tôi được học cùng anh. Hôm nay, tôi định hỏi anh về chuyện học phí, thế nhưng tôi chờ mãi vẫn không thấy anh đến, chưa bao giờ anh trễ hẹn như thế. Tôi thất vọng, ra về trong ánh nắng chiều vụt tắt. Và…kể từ ngày hôm ấy, anh đã mãi không đến nữa.
Gần một tháng sau, tôi tìm đến trường của anh. Tôi lặng người đi khi nghe bạn bè anh bảo rằng anh đã mất vì căn bệnh xương thủy tinh. Bây giờ tôi mới hiểu câu trả lời của anh ngày hôm ấy “…nhưng có những “thủy tinh” lại đem đến sự nghiệt ngã cho con người”
Đã nhiều lần tôi muốn gọi anh là thầy, nhưng anh lại không cho phép, anh nói “Anh chưa xứng đáng với tên gọi đó, hãy cứ gọi anh bằng “anh” như ngày nào em nhé!”. Trời vào xuân, sự ấm áp đã đẩy lùi đi cái se lạnh của mùa đông, tôi lại ngồi bên ghế đá công viên, vẽ…và chỉ vẽ một mình, không còn đó hình bóng của “anh thầy” thân thuộc! *** Giờ đây, tôi biết mình cần phải cố gắng nhiều hơn nữa, vì tôi đâu chỉ thực hiện ước mơ của riêng bản thân mình mà còn phải giúp cho cả mơ ước của anh và tôi tin đâu đó anh vẫn dõi theo tôi.
Gấp thật kĩ một chú hạc giấy mang màu trắng tinh khôi. Tôi nghĩ bụng :“Anh thầy” của tôi chắc cũng giống như nó, chú hạt giấy ở trong chiếc bình thủy tinh.... đậy kín.