a trò này chỉ để làm chậm bước tiến công của địch, tạo thêm chuẩn bị cho ta mỗi lần thầy cô lên lớp với một lịch kiểm tra miệng sít sao!
Kể ra thì sự ga lăng xăng của Bình chẳng khiến An với Minh ngạc nhiên được mấy (đã bảo là culi vô điều kiện cơ mà), nhưng Jade lại lấy làm bỡ ngỡ lắm lắm. Cô nàng liên tục xoắn mấy lọn tóc vốn đã không thể quăn hơn ra chiều bối rối khi Bình tung tăng đi bên ba hoa về hình ảnh một cô gái Việt Nam mẫu mực, người mà nếu giống y như những gì cậu chàng miêu tả thì sẽ có dung mạo và tính tình hệt như Phật Bà Quan Âm. Đây cũng là một phần quen thuộc trong bài văn “Chúng mày không phải là con gái” mà tổ culi hay tụng mỗi khi bị đàn chị trong nhà bắt nạt, cái đoạn kết luận nói lên mơ ước và nguyện vọng ấy mà. Cứ mỗi lần Jade ngượng ngùng là An lại bấm Minh cười phé lé.
3. - Này, trông tớ thế nào?
Jade hỏi lo lắng, tay giật giật gấu áo của Minh. Con bé đang mải tỉa cà rốt (hoặc ít ra là cố tình làm thế) nên An phải trả lời hộ:
- Tuyệt! Tớ thích cái nơ! – Ấy là nó đã cân nhắc để không vi phạm lời thề nói dối, bởi sự thực thì ngoài cái nơ màu hồng xinh xinh ra, mái tóc khó khăn lắm mới duỗi được thẳng đơ của Jade đang có xu hướng chĩa vểnh ra ngoài như một nhúm tăm xỉa răng. - Tóc thả ngang vai đúng là hiền hơn thật – Jade buột miệng mơ màng. Chả cần đoán cũng biết cô nàng đang nhớ đến “một cô gái Việt Nam mẫu mực”. - Ừ, Jade này – Minh đã ngừng xỉa dao vào củ cà rốt, thứ mà sắp bị nó băm nát ra đến nơi, lựa lời góp ý - Tớ nghĩ là… - Cậu có nghĩ là Bình sẽ đến không? – Jade đột ngột hạ giọng, làn da đen mịn không che được hai gò má hồng hồng. – Nếu cậu ấy không đọc được lời mời tớ viết… - Yên tâm, món ăn Jade nấu không ai có thể bỏ qua!
Trấn an Jade là thế nhưng thực bụng Minh với An lại lo ngay ngáy. Chúng nó đã lỡ miệng quảng cáo về độ quỷ khốc thần sầu của những món ăn Jade tự tay bào chế, nên cũng không chắc lắm liệu còn mấy đứa đủ can đảm tới đây nộp mạng. Đã chậm mười phút so với giờ hẹn, Jade không tỏ ra bồn chồn nhưng thi thoảng vẫn liếc về cái đồng hồ.
- Kính coong!
Vừa nghe tiếng chuông, Minh và An đã mừng cuống quýt tranh nhau lao ra mở cửa. Là cả lớp A1, đi đầu là mấy thằng con trai tay lăm le bó hoa hay món quà gì đó và miệng thì rất thường trực một nụ cười cầu tài. Bình đi sau cùng, hạ giọng thầm thì với An khi nó hỏi vì sao đến muộn: “Bà không biết à, khi thăm nhà người Mỹ thì phải muộn hơn một chút để chủ nhà có dư thời gian chuẩn bị. Kiến thức giao tiếp tối thiểu đấy!”
Mất khoảng mười phút cho màn trao quà và cảm ơn lia lịa. Đến khâu này mới quan trọng đây: tiệc đứng ạ! Khác với hình dung của An và Minh về tình cảnh “không nói lên lời” của những cái mặt khóc chẳng phải mà cười cũng càng không, dân tình ăn uống rất chi là nhiệt tình hỉ hả. Jade tươi tỉnh hơn bao giờ hết, và “tăm” cũng chỉa ra nhọn hơn bao giờ hết. Nháy Bình ra một góc, Minh lè lưỡi:
- Ăn được thật à? Bọn tớ có đến sớm giúp một tay nhưng không dám đả động nhiều về khoản ẩm thực, kinh nghiệm rồi mà! - Ừ thì… theo một khẩu vị nào đó…
Bình ngúc ngắc, miệng đầy nhúc nhắc. Đến lúc này An mới nhận ra rằng cậu chàng chỉ dám tấn công duy nhất một món “diệp lục everywhere” là salad dưa chuột cà chua. Cậu chàng nói bé tẹo:
- Tớ đã dặn bọn nó là ai tiêu hoá được bao nhiêu thì cứ cố…
Đang thầm thì, chúng nó không nhận ra Jade đã đến gần từ lúc nào. Lùa tay vào tóc và lắc lắc cho giống “nhân viên gương mẫu”, Jade cười với Bình thật-tự-nhiên, nhưng nụ cười ấy nhanh chóng rớt đi đâu mất cùng lúc với vẻ mặt bàng hoàng của An và Minh khi Bình cười toe, cũng hết sức tự nhiên:
- Tóc cậu sao vậy? Gội nhầm X-men đàn ông đích thực hả?
Choáng mém xỉu, bốn cái miệng há hốc nhìn nhau. Khi lờ mờ hiểu ra lời mình vừa nói tai hại chừng nào, Bình cuống quýt chữa cháy:
- Ừ thì… Tóc ai cũng thế mà… Lần đầu tiên tớ gội nó cũng cứng còng…
An đau khổ ra dấu cho Bình dừng lại mà không kịp. Mặt Jade đờ hẳn ra, tay ngừng “gương mẫu” và môi thì mím chặt như sắp khóc oà. Nhưng, lại một lần nữa An và Minh phải cảm ơn sự khác biệt quốc tịch, vì nếu Jade là một cô gái Việt Nam thì hẳn sẽ không thể lấy lại điềm tĩnh nhanh đến thế. Chớp mắt, Jade hỏi:
- Cậu thấy kiểu tóc này không hợp với tớ à? - Cái nơ rất đẹp. - Bình nói thật chậm. An đỡ áy náy vì mình không phải là người duy nhất có nhận xét ấy. - Cậu đã nói rằng thích con gái có tóc thẳng dài? - Đó chỉ là một trong số những ý thích của con trai bọn tớ về con gái. – Bình hít một hơi sâu, rồi quả quyết tiếp tục – Tóc thẳng dài xinh mà tóc xoăn cũng xinh luôn! - Thế tớ có xinh không?
Đứng trơ như phỗng nghe hai người đối thoại, An với Minh cứ giật mình thon thót. Làm sứt mẻ hình tượng teen Việt trong lòng Jade chẳng phải là một ý hay tẹo nào, dù chỉ là do một chút tự ái những cô nhóc mười sáu tuổi ở bất kỳ nơi đâu trên thế giới cũng có thể sở hữu. Chúng nó lo ngay ngáy Bình sẽ nói điều gì đó không nên, vì cứ nhìn cái vẻ mặt thật như đếm của cậu