ng việc của mình khá đơn giản. Cậu sẽ bê nhũng chậu cảnh ra hứng nắng và rồi bê vào khi trời tối. Sắp xếp các bó hoa, tính tiền. Riêng công việc gói hoa thì cậu chịu, vì rất vụng về.
”Việc mà tớ khoái nhất là vào cuối ngày có thể mang những bông hoa đã nở về nhà, nhất là hoa hồng. Người mua chỉ chọn nhũng bông hoa còn là nụ hoặc chỉ mới hé vài cánh chứ chẳng ai chọn nhũng bông đã nở hết cả. Thường thì chúng sẽ chỉ có một lựa chọn là vào thùng rác. Tớ thấy tiếc, vì dù sao thì chúng cũng rất đẹp, nên xin mang về. Thế là gần như hôm nào mẹ tớ cũng có hoa để tha hồ trang trì mọi nơi trong nhà mà chẳng tốn xu nào cả.”
“Nhũng bông hoa tú cầu cậu hay mang đến đây là cậu trồng hết à?”
”Có những bông trồng. Có những bông mua. Vì hoa trồng thì không nở kịp để ngay nào cũng mang đến. Haha". Lúc đọc đến đây tôi bật cười.
Tôi thường chỉ hỏi, không trả lời các câu tôi mang tính cá nhân vì sợ cậu biết mình là một kẻ mạo danh.
Tôi định hỏi tại sao cậu biết tôi thích hoa tú cầu nhất, rồi nhớ ra mình chỉ lè kẻ mạo danh. Cậu tặng cho cô gái nhà kế bên, không phải tôi. Đôi lúc lơ đễnh, tôi lại quên béng điều đó. Mà dạo gần đây tôi lơ đễnh khá nhiều nên không thể tự nhắc mình chỉ là một hòm thư lạc nhận nhũng bông hoa tú cầu đi lạc. Không có gì hơn nữa.
Rất nhiều lần tôi đã viết những dòng "tự thú* cho cậu, kể hết tất cả mọi thứ, kể cả lý do vì sao tôi làm vậy. Nhưng hầu như chàng lần nào dán dưới đáy hòm thư. Tôi chỉ vo tròn nó lại rồi ném vào thủng rác.
Trong lá thứ thứ nhất, tôi kể về câu chuyện của mình, về chính tôi, người đã từng thiết tha gửi đi nhũng tín hiệu đến một người khác. Rồi mỗi ngày lạ càng cảm thấy nỗi thất vọng xếp chồng lên nhau, ngày một nhiều thêm vì dường như người đó không hề nhận được. Hoặc tệ hơn, nhận được nhưng vờ như không biết. Đầu năm học Mười Hai, Phong đi du học. Nhũng tháng đầu, hai đứa vẫn giữ liên lạc đều đặn. Nhưng yêu xa như một lời nguyền mạnh mẽ hiếm người thoát được, tôi và cậu ấy cứ ngày một nhạt dần. Như cốc nước mía đầy nhũng viên đá lạnh tan ra giữa trưa nắng mùa Hè. Nhũng email gửi đi từ Phong, từ tôi đến đối phương cứ vơi dần rồi thôi hẳn. Sau đó, tôi thấy cậu ấy thay đổi ảnh đại diện của mình chụp chung với cô bạn khác. Tôi lặng lẽ bấm nút Like. Không ai nói một lời nhưng ai cũng hiểu. Tôi không sốc, vì đã đoán trước được, nhưng vẫn buồn bã như thường. Dù sau đó, tôi cũng quên Phong đi, quên hẳn nhưng kí ức vẫn để lại một vết sẹo mờ. Đó là lý do tôi cảm thấy đồng cảm cho Chàng trai Buổi sớm khi thấy cậu cứ đều đặn mang hoa đến.
Trong lá thư thứ hai, tôi viết, có lẽ hơn cả sự đồng cảm, tôi tìm thấy niềm vui từ cậu, khi đọc những dòng chữ mới, nhũng câu chuyện mới, khi nhận những bông hoa xinh xắn và cắm nó vào cốc thủy tinh. Tôi muốn giữ lại cảm giác chờ đợi để đến sáng ngày mới nhận những cành hoa, cả nỗi buồn khi nghĩ mình chỉ là một hòm thư lạc, chỉ nhận những cành hoa đi lạc. Dẫu niềm vui và nỗi buồn nhỏ như những viên kẹo, dù chúng ngọt hay đắng, tôi đều muốn giữ lại. Tất cả.
Lá thư thứ ba, tôi viết mình cảm thấy day dứt khi đã gieo cho cậu hy vọng. Nhưng đó là nhũng hạt mầm đã chết không bao giờ có thể nảy mầm và đâm chồi, ra hoa, kết quả. Nó chỉ có thể nằm im mãi mãi dưới lớp đất nâu mặc cho người khác ra sức chăm sóc. Vì thế, tôi xin lỗi cậu rất nhiều.
Nhưng tôi luôn cho những lá thư ấy vào thùng rác. Vì tôi không muốn mất Chàng trai Buổi sớm. Khi biết được sự thật, chắc chắn chiếc xe đạp màu xanh dương của cậu sẽ không xuất hiện trên con phố này nữa.
Một buổi chiều, tôi thấy ngôi nhà kế bên đã có người đến xem và nghe loáng thoáng vài ngày nữa họ sẽ dọn đến. Có lẽ đó là "ý trời" để tôi dùng tất cả những chuyện này lại, dù bản thân muốn hay không. Tối đó, bên của sổ, dưới những vì sao lấp lánh, tôi viết lá thư dài nhất mà mình từng viết. Tôi kể tất cả, ngoại trừ chuyện riêng của mình trong lá thư thứ nhất. Sáng mai, tôi dán nó ở vị trí cũ. Sáng hôm sau nữa, cậu không quay trở lại. Tôi đã đoán được như thế, nhưng vẫn buồn.
Dù Chàng trai Buổi sớm không đến nữa, nhưng tôi vân giữ thói quen dậy sớm. Vì thế, khoảng một tuần sau, tôi ngạc nhiên vô củng khi thấy cậu quay lại và đặt vào hòm thư nhà phải nhà hàng xóm.
“Tớ không giận cậu nữa. Lúc trước thì có một chút, bây giờ thì hết. Kể ra thì tớ không biết gì về người tớ đinh tặng hoa cả, ngoài việc người đó thích những bông hoa tú cầu. Tớ cũng chẳng biết gì về cậu, vậy nên có lẽ việc gửi đi nhưng bông hoa đen ấy có lẽ cũng chẳng khác nhau lắm.
Người mà tớ định tặng, tớ nghĩ, là mối tình đầu của mình. Mối tình đầu mà ai ai cũng có, ai ai cũng từng trải qua ấy. Cô bạn đó phu trách chương trình phát thanh của trường mỗi giờ giải lao. Tớ rất thích nhạc bạn ấy chọn để phát vì đó cũng là những bản nhạc mà tớ thích. Có một lần, bạn ấy hát chay bài Goodbye của Celine Dion theo yêu cầu của một bạn có mẹ bị ung thư mặc dù chương trình trước giờ chỉ phát nhạc có sẵn. Đoạn cuối, có lẽ bạn ấy đã khóc một chút vì tớ nghe thấ