Ngày đầu tiên của mùa đông, tôi ngồi trong phòng mở toang cánh cửa nhìn ra những cây thông như lưỡi lê đâm thẳng lên bầu trời. Cái lạnh khiến toàn thân tôi run rẩy. Những lời Cha nói cứ văng vẳng bên tai tôi: “Đông bị bệnh tim từ nhỏ. Dù cuộc phẫu thuật hơn mười năm trước đã cứu sống nó nhưng nó luôn ý thức rất rõ rằng nó có thể về với Chúa bất cứ lúc nào. Vậy nên mỗi ngày nó đều sống như là ngày cuối cùng và luôn sẵn sàng cho sự ra đi. Cuộc sống của nó đã được lập trình sẵn như vậy. Mấy năm trước Cha đã gợi ý nó sang Rome học tập và chữa bệnh, nó không đồng ý. Nhưng từ khi con xuất hiện khiến lộ trình của nó bị chệch hướng. Nó nói gặp con là điều duy nhất không được định sẵn trong cuộc đời của nó. Đông sẽ phẫu thuật một lần nữa. Nó nói nếu nó sống, nghĩa là Chúa muốn ngôi sao phương Đông của nó sẽ dẫn lối cho nó trở về”.
Cha nói tôi có thể đi tìm cậu ấy nhưng tôi quyết định ở lại và chờ. Tôi tin rằng Đông sẽ trở về. Chắc chắn cậu ấy sẽ không chết, cậu ấy sẽ sống và trở về. Vì Thiên Đường đâu có chỗ cho những người đang yêu, phải thế không Đông?
Đêm nay một ngôi sao tỏa sáng rực rỡ trên bầu trời phương đông!