pacman, rainbows, and roller s
HomeTruyện Ngắn

Màu máu của anh

Posted at 06/10/2015
Vote: 112
cầm trong tay những đồng tiền do chính mình làm ra. Dù bất chính... Nhưng anh vẫn rất vui. Anh làm cho ông ta vài tuần là quen việc, quen mặt khách. Còn có tiền gửi cho chị gái đi học tiếp. Cái sự nghiệp hút hít của anh bắt đầu từ đó... Được một thời gian, thì ông ấy bị bắt... - Giọng gã bùi ngùi - Nhưng không hé môi nửa lời khai những đứa có liên quan trong đường dây buôn bán. Ông ấy chịu hết. Án tử hình...

Gã ngưng lại một lát, bỗng nhìn thẳng mắt nó, hỏi rành rọt :

- Nếu anh bị nghiện, anh là một thằng nghiện... Mày có sợ anh không?

Nó cứng họng. Bảo sao... Hôm trước lúc nó định đưa cho gã tờ khăn giấy thấm máu, gã lại đuổi nó ra như vậy... Ánh mắt gã nhìn nó chờ đợi, ánh mắt của một kẻ cô đơn, lạc lõng. Nó thấy gã lúc này giống như Chí Phèo đang đứng trước ngưỡng cửa hoàn lương. Mặc dù, có lẽ gã chưa đến nỗi bị cự tuyệt quyền làm người, và xem ra vẫn còn niềm tin vào cuộc sống lắm. Nó ngập ngừng :

- Em...sợ. Nhưng em nghĩ, khi anh đã nói thẳng với em điều này, hẳn là anh sẽ không làm gì tổn hại đến em, phải không?

Gã nhoẻn miệng cười hiền lành, để lộ chiếc răng khểnh duyên chết người. Vỗ vai nó đầy thương mến như thể "cuộc trò chuyện giữa hai người....đàn ông" :

- Tốt! Anh quý mày rồi đấy! Mày... Không giống phần đông lũ con gái anh từng biết.

Nó lè lưỡi tinh nghịch.

- Em á? Tầm thường nhưng không bình thường.

Gã gật đầu, đứng dậy, phủi quần, nói như ra lệnh :

- Thôi muộn rồi. Về! Con gái con đứa suốt ngày lang thang, mất chất!

- Hay anh đưa em về đi - Nó đề nghị.

- Gì chứ? - Gã quay lại nhìn nó khó hiểu - Mày không sợ anh thật hả?

- Không! - Nó quả quyết.

- Vậy thì anh...sợ mày dần đều rồi...

Nó khúc khích vẻ khoái chí. Gã bảo :

- Rồi. Đứng yên đấy đợi. Anh về lấy xe.

Nhiều ngày nay, hôm nào cũng vậy. Cứ hết giờ ở lớp học ôn, nó lại mò ra "Thiên đường".

Nơi này được cả nó và Hoàng thống nhất gọi như vậy. Nó thấy vui vui vì có người hiểu được mình. Thường thì hai anh em sẽ ngồi ăn Donut nó mua và uống V-Fresh Hoàng mua, nó thích sẻ chia như vậy. Chém đủ chuyện trên trời dưới biển, từ chuyện "con chó nhà em bị ốm" đến "tình hình Việt Nam - Trung Quốc". Hoàng thường mắng đùa nó :

- Mày cứ nghiên cứu mấy vấn đề chính trị nhiều rồi vớ vẩn phản động đấy em ạ.

- Ai cũng như anh chắc! - Nó vênh mặt tu lon nước ừng ực.

- Ờ - Hoàng nằm lăn ra thảm cỏ, đưa tay lên gối đầu - Cứ ngồi ấy mà nổ, lúc nó đánh thật thì lại chả chạy đầu tiên.

Nó chẳng buồn phản kháng, ngước nhìn mấy đám mây lập lờ trên bầu trời, trắng xốp, như những cây kem bông hồi nhỏ bố hay mua cho nó mỗi lúc tan học về. Rồi nó sẽ nhảy cẫng lên sung sướng và hét :

- Con yêu bố nhất!

Tự nhiên cổ họng lại nghèn nghẹn. Nó nhớ ngày xưa quá. Đúng thật, trong hầu hết mỗi cuộc đời, thời ấu thơ là đẹp nhất. Vô lo vô nghĩ, được yêu thương che chở, và chẳng biết đến những nỗi đau... Ngày ấy nó ngoan lắm, luôn là niềm tự hào của bố mẹ. Rồi lại chạnh lòng nghĩ về mình hiện tại...

Bỗng nó quay lại Hoàng :

- Anh! Anh!

- Sao? - Hoàng nghển cổ nhìn nó.

- Em thèm kẹo bông lắm...

Mặt nó mếu máo đến tội. Hoàng ngạc nhiên :

- Ơ con điên. Ở đây đào đâu ra kẹo bông cho mày?

- Em không biết! Đi tìm đi, ở mấy cổng trường tiểu học ý. Đi đi đi...

- Mày phiền thật ấy!

Nó hậm hực, dằn dỗi :

- Thế để em tự đi một mình.

Nói rồi đứng dậy định đi thật. Hoàng vội vã :

- Ơ...này! Thôi được rồi, đợi anh...

Nó cười đắc thắng. Chà...Ngày xưa chẳng phải nó cũng đã dùng chiêu này với bố hay sao...?

Hai anh em rong ruổi qua bốn cái cổng trưởng tiểu học mới tìm được môt xe bán kẹo rong. Ông già bán kẹo hồ hởi :

- Mấy cây hả cháu?

Nó nheo mắt, suy nghĩ :

- Năm ạ!

Hoàng giật nảy mình :

- Mày là trâu à?

Nó xòe bàn tay, lẩm bẩm đếm như trẻ con :

- Thì em này, em gái em này, bố này, mẹ này... Anh Hoàng nữa!

Gã nhăn mặt :

- Dở hơi! Không ăn! Mày cứ như trẻ con ấy.

Nó nhõng nhẽo :

- Thử đi. Ngon cực.

Hoàng đành miễn cưỡng gật đầu. Vị ngọt của đường tan từ từ trên đầu lưỡi. Một thằng thanh niên 23 và một đứa con gái 18, hồn nhiên đùa với những cây kẹo bông trên vỉa hè. Hoàng bỗng thấy dâng lên trong lòng một thứ cảm xúc lạ lẫm, giống như gã vừa kiếm được một tấm vé trở về tuổi thơ... Ông già với chiếc xe đạp cũ kĩ có thùng gỗ đựng chiếc máy làm kẹo cười rạng rỡ, chút nắng chiều buông...

Bỗng Hoàng lên tiếng :

- Bác bán cho cháu một cây nữa đi.

Vy tủm tỉm :

- Thích rồi đúng không?

Hoàng đáp nhỏ :

- Không. Mua cho con anh...

Vy há hốc mồm, mắt tròn xoe, khuôn mặt biểu lộ đủ các kiểu trạng thái. Nó lắp bắp :

- C...co..con á?

- Ừ - Hoàng giả nai - Anh chưa kể cho mày sao?

- Chưa kể - Nó vẫn ngơ ngác.

Đoạn đường về nhà như ngắn lại. Hoàng kể cho nó bằng một giọng chậm rãi, như thể đan
1234567
ĐẾN TRANG
Màu máu của anh Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Màu máu của anh

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Truyện cổ tích về đêm cầu vồng Truyện cổ tích về đêm cầu vồng
    Hai nửa cuộc đời Hai nửa cuộc đời
    Đặt tay lên tim và nói: Em yêu anh! Đặt tay lên tim và nói: Em yêu anh!
    Đi đường vòng để gặp nhau Đi đường vòng để gặp nhau
    Ngỏ lời bằng biển Ngỏ lời bằng biển

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Trả lại anh hạnh phúc Trả lại anh hạnh phúc (Truyện Ngắn)
    Cô gái trong mơ Cô gái trong mơ (Truyện Ngắn)
    Một người tên là... "ấyyy!" Một người tên là... ấyyy! (Truyện Ngắn)
    Gió bay ngang qua lưng trời Gió bay ngang qua lưng trời (Truyện Ngắn)
    Đi đường vòng để gặp nhau Đi đường vòng để gặp nhau (Truyện Ngắn)
    C-STAT