ợc dán giày. Nhưng không biết gì về tình cảm thật sự của hắn ta? - Hoàng hỏi rồi xua đi như một câu chuyện bâng quơ. Nhưng Ngân không thể không suy nghĩ! Sinh nhật Minh. Đây là sự kiện làm nhói tim Ngân và đau tai hai đứa bạn vì câu hỏi "Tao nên mua quà gì? Mặc gì? Nói cái gì... với anh ấy?" Ngân lải nhải cách đó cả tuần sau khi nhận được lời mời "đi chơi riêng" của Minh. Tám giờ tối, Minh và Ngân ngồi trên tầng cao nhất của quán cà phê Phố Cổ. Nhưng cả hai không ngừng cười. Bởi Minh và Ngân đang xem lại mấy chiếc ảnh dán vừa chụp. Ngân khẽ lấy trong balô ra gói quà bọc giấy đỏ choé, lí nhí hát bài Happy Birthday. Minh háo hức xé giấy bọc. Rồi rú ầm lên khi biết chiếc mũ len hai màu xanh- trắng này do chính Ngân tự đan. - Em siêu thật đấy! Ước gì anh có một cô em gái như em! Hay là em làm em gái của anh đi? - Minh cười. - Không! - Ngân đứng phắt lên khiến cả quán giật bắn, quay lại nhìn nó. - Em xin lỗi! Nhưng em không muốn là em gái của anh! - Ngân lẩm nhẩm đầy khó khăn. - Vì sao thế? - Minh nhíu mày. Ngân ngập ngừng. "Mày nên cho người khác biết tình cảm của mày dành cho họ" - Hoàng bảo rằng như thế sẽ dễ chịu hơn. - Vì… vì em thích anh. - Ngân thầm thì. Thoáng chốc, Minh sững lại khi ánh mắt Ngân sáng lên chờ đợi câu trả lời… - Ngân này! Anh xin lỗi. Nhưng anh chỉ coi em như một nhóc em thôi! Không chờ Minh nói hết câu, Ngân chạy biến. Cầu thang xoắn ốc không làm nó chậm lại bước chân… Sân trường tối om. Ngân bước theo tiếng keyboard quen thuộc. Hoàng đang ghép nhạc cho đội văn nghệ trong phòng thể chất. Trời rét mà thằng nhóc mặc mỗi chiếc áo phông có đến 50 phần trăm là lưới! - Sao mày kết áo đồng phục thể dục thế hả Hoàng? - Ngân lấp ló ngoài cửa, khẽ mỉm cười. Bọn nhóc lớp 10 ngừng hát, lí nhí chào nó… - Đi chơi vui không? Về sớm thế? - Hoàng cười láu lỉnh. - Hoá ra cái kiểu lầm tưởng giữa tình cảm anh trai em gái với tình iu trong phim Hàn là có thật mày ạ! - Ngân cười, nhưng giọng như sắp khóc. Chẳng cần đến cái đầu nhạy bén của đứa thường xuyên xem phim Hàn, Hoàng hiểu ngay. Nhưng nó phải nói gì? Kinh nghiệm cho thấy im lặng là sự chia sẻ tốt nhất… Tối muộn, Hà gọi điện đến huyên thuyên đủ thứ, nhưng nghe - giọng - thì - biết... Chắc Hoàng kể cho Hà rồi. Ngân cảm thấy sự lo lắng của hai đứa bạn thân. - Không sao đâu mà! Mai bọn mình sẽ lại đi ăn sáng như mọi khi! Lại ngồi gạo bài tập thể. - Ngân cố tỏ ra bình thường. Bọn mày làm như tao... dại lắm ấy! Sáng, đạp xe đến con dốc gần nhà. Ngân chợt khựng lại. Trên đỉnh dốc, bên kia đường, chiếc chảo lớn nghi ngút khói, tên con trai với vạt khăn len màu xanh lá. Nụ cười ấm áp… Ngân khựng lại một tẹo rồi quyết định... quay xe. Lần đầu tiên nó thích một ai đó và cũng lần thất bại đầu tiên. Nó cần thời gian để cân bằng lại mọi thứ... Tối hôm ấy, Ngân tìm thấy trong vở Toán một mẩu thư nhỏ. Chữ của Hoàng. "Ngân à! Bọn mình nhơn nhớn thật rồi. Đã bắt đầu "hắt xì hơi" trước một ai đó. Nhưng đừng quá lo lắng khi trái tim bất ổn vì sự xuất hiện và có thể cả sự biến mất (tạm thời) của những rung động. Bởi điều ấy, ít nhất cũng chứng tỏ rằng chúng mình biết yêu thương, phải không? Ký tên: Hoàng (nếu cậu thích thì cứ gọi là Hoàng "ba bị", tớ không giận đâu). Ngân ngẩn tò te. Sao thằng bạn thân nhất tự nhiên xưng tớ ấy với nó thế nhỉ!?