ệnh quái ác này. Mình xin lỗi, mình xin lỗi Trang nhé! Những ngày có Trang bên cạnh là những tháng ngày mình rất vui và hạnh phúc. Trang biết không có những lúc mình muốn nói thật to với Trang rằng “Mình yêu bạn” nhưng mình phải khóc thầm sẽ không bao giờ có thể trao lời nói âý. Lần cuối cùng mình xin lỗi và xin lỗi. Mình yêu bạn. Trang hãy cố gắng sống thật tốt và sống thay luôn phần của mình nhé, và thực hiện ước mơ của bọn mình nữa. Mình sẽ luôn bên cạnh ủng hộ , thế nhé! ”
Mình đã khóc thật nhiều, mình khóc vì mình có lỗi, mình khóc vì mình hối hận đã từng nghĩ rằng: “mình sẽ chôn vùi những kí ức về bạn ấy vào dĩ vãng, mình sẽ quên sẽ quên thôi. Mình cũng sẽ chôn vùi hình ảnh của bạn và quên mãi mãi.”
Mình đã thật sự bình tâm lại rồi, vậy nên bạn hãy yên tâm nhé. Mình sẽ cố gắng không khóc và sợ hãi mỗi khi ở nhà một mình nữa, mình đã làm được việc này nên bạn hãy cứ yên tâm . Mình sẽ cố nén lòng mình mỗi khi bất chợt kỉ niệm xưa lại về với mình, mỗi khi một mình trên phố vắng. Bạn hãy sống vui vẻ ở thế giới đó nhé và đừng lo lắng cho mình nữa. Nhưng mình vui là đã từng có người bạn tốt như bạn. Chào bạn nhé! Tình bạn của tôi. (Nhưng nếu khi mình đạt được ước mơ, một ước mơ rất giản dị mình sẽ ngầm cho bạn biết. Thế nhé! Và mình muốn nói với bạn rằng mình yêu bạn.)
Ngày qua ngày đúng vào giờ này tôi ngồi trên chuyến xe bus đưa tôi về nhà, chiếc xe lăn bánh qua con đường quen thuộc mà tôi thích nhất, tôi từ từ tựa vào ô cửa kính theo dõi cuộc sống như vội vã của thành phố qua khe kính nhỏ bé. Bất chợt cơn mưa chiều đổ xuống, nó đã làm tan biến không khí oi bức trên xe, ai cũng vui vẻ háo hức nhìn mưa. Nhưng riêng tôi dòng kí ức xưa lại dồn dập trở về, tôi nhớ cái ngày chúng tôi cũng buổi chiều ấy đội chiếc ô che những hàng mưa rơi, những tiếng mưa tí tách như hòa theo những lời nói của bạn ấy. Dưới không khí như lãng mạng này, nhưng lòng mình rất lạnh lạnh lắm, mình chỉ muốn hét thật to :mình nhớ bạn ,mình rất nhớ bạn, bạn có biết không?
Con đường về hôm nay sao buồn quá cô đơn quá, mình sợ lắm. Nhưng mình sẽ không để bạn lo lắng đâu, mình mạnh mẽ mà. Tạm biệt kỉ niệm xưa.
Các bạn biết đấy cái gì cũng có một kết thúc sau một quá trình. Do vậy, mình phải cố gắng hết sức, cho dù có chông gai, đau khổ để khi nhìn lại không phải hối tiếc. Nếu như thời gian có quay lại mình vẫn muốn quen biết cậu ấy.
(Bạn ấy cũng có một số tính xấu lém nhưng do mình chẳng để ý đến nên mình bỏ qua nha!)