u của cô, suốt ngày nói yêu cô mà lại có con với người khác, đám cưới cô chuẩn bị mà người mặc áo cưới không phải cô. Tình yêu Bảo dành cho cô nhạt nhòa theo thời gian, thì anh sẽ làm cô hạnh phúc, anh sẽ chứng minh cho cô thấy em không thích cà phê chứ không uống được cà phê. Anh tìm mọi cách làm cho mình tồn tại trong cuộc sống của cô, anh sẽ làm rất nhiều thứ lần đầu tiên trong đời vì cô. Cũng hy vọng cô sẽ làm nhiều thứ lần đầu trong đời vì anh, ví dụ như làm mẹ các con anh chẳng hạn.
Anh nhớ em lắm.
Hà Nội-ngày bình yên.
“Em nhớ anh lắm, nhưng Bảo trong kí ức của em chứ không phải Bảo của bây giờ, em thấy mình thật hạnh phúc khi có một người tuyệt vời đang đợi em.” Đó là những lời cuối cùng cô nói với Bảo, bây giờ tất cả sẽ kết thúc.
Một tuần vừa qua, cô đã đi chầm chầm qua từng con phố nơi cô và Bảo hay đến, trở lại trường đại học của 2 người, kí ức ùa về nhưng cô thấy lòng mình thật bình yên.
Hà Nội đã ở phía xa, cô trở lại Sài Gòn.
Sài Gòn –ngày hạnh phúc
“Em uống cà phê ư?”Quân ngạc nhiên hét lên.
“Đúng đây là lần đầu tiên em uống vì một người đặt biệt.”Rồi cô mỉm cười, anh cũng cười theo ngốc nghếch như một đứa trẻ.
Nắm tay nhau đi đến nhà thờ Đức Bà,cô quay sang hỏi anh:”Anh học giỏi tiếng anh không?”
“Sao vậy em?”
“Chuyện của em và Bảo thuộc về câu điều kiện loại ba,còn anh thuộc về câu điều kiện loại một.”
“Đúng vậy chuyện của chúng ta đang ở thì tương lai.”