XtGem Forum catalog
HomeTruyện Ngắn

Estupendo

Posted at 07/10/2015
Vote: 8
đây còn gì.

Mẹ ú ớ không nói được câu nào nữa, cái muỗng trên tay rơi xuống đất xoảng một cái. Con mèo béo đang nằm dưới chân bàn ăn kêu nghoéo lên một cái rồi chui tọt vào tủ bếp. Tôi đưa cốc nước cho ông cụ rồi ngán ngẩm bước lên cầu thang.

- Con đùa đấy, con thấy ông ấy đói sắp ngất ngoài ngõ nên đưa về đây, mẹ cho ông ấy ăn giùm con nhé.

Mẹ nhíu mày, trán nhăn lại, mắng với lên.

- Con với chả cái, coi chừng đấy!

Mở máy tính, tôi viết một tin nhắn rất dài, tôi hẹn gặp Nga. Biết rằng tôi sẽ mất cả hai, một người tôi yêu và một người bạn, nhưng tôi không thể lừa dối em thêm được nữa. Tôi không dám mong em sẽ tha thứ và chấp nhận khi nhìn thấy bộ dạng thật của tôi, chỉ mong em có thể quên được mà thanh thản sống tiếp. Mối tình đầu của em, có thể sẽ khiến em hận đến suốt đời.

“Đã xem” – không hồi âm.

Tôi cố gắng điều khiển bàn tay đang run rẩy, gõ dòng tin cuối cùng:

- Te quiero! [Anh yêu em'>

Lại một ngày mưa, tôi đứng đợi em dưới một gốc bằng lăng tím, những cánh hoa rụng dưới gốc đã dập nát và phai màu. Tôi đã ước rằng em không đến, để tôi có thể cứ như vậy mà biến mất khỏi cuộc đời em. Tôi thấy mình ngu ngốc khi để mọi chuyện phải tường minh một cách đau lòng như thế này.

Tôi không nghĩ mình có thể khóc, cho đến khi nhìn thấy em đi từ phía mưa trở lại. mái tóc thường xuyên cột cao được thả dịu dàng xuống bờ vai nhỏ, đôi mắt kiếm tìm. Em mặc bộ váy màu trắng, bộ váy giống hệt cái mà tôi – Linh, đang mặc, chúng tôi đã mua chúng với danh nghĩa hai cô bạn thân.

Nga không cười khi nhìn thấy tôi đứng đó, ánh mắt em khó hiểu, môi mấp máy điều gì đó không thành lời.

- Estupendo! Cuối cùng cậu cũng đến

- Cậu..? Cậu quen Minh à?

- Không

- …

- Tớ là Minh.

Cuộc sống thật bỗng nhiên dừng lại. Hình ảnh của em sẽ mãi mãi khắc sâu vào trong tâm khảm tôi. Cái dáng bé đông cứng lại như một khối băng, chiếc váy mỏng run lên theo gió. Hay bàn tay em nắm chặt cố kìm nén, có thứ gì vô hình ứa ra từ khóe mắt. Mưa tạt nghiêng chiều bên phải.

Em cười như mếu.

- Cậu đùa phải không Linh?

Viền mắt em đỏ hoe, khóe miệng trễ xuống thành một nụ cười ngược.

- Xin lỗi, đó là lí do tớ không bao giờ dám gặp cậu, dù là tớ vẫn ngồi trước mặt cậu hàng ngày. Tớ xin lỗi, tớ không phải con trai. Nhưng tớ thích cậu, thật sự rất thích cậu.

Nước mắt cả hai rơi xuống, lần đầu tiên tôi thấy em yếu đuối đáng thương đến vậy. Ánh mắt em xuyên qua đồng tử, xuyên qua tâm trí, xuyên qua tim tôi, đau nhói và tê tái, ánh mắt buồn thẳm mà có lẽ suốt đời tôi cũng không quên được.

Muốn bước đến ôm em cầu xin tha thứ, nhưng tôi chết đứng bên cạnh gốc cây già. Đứng đối diện nhau, tim quặn thắt không thở được, trời không còn sáng, mưa ngày càng nặng hạt. Trong vô thức tôi đưa cho em bó sen trắng đã ngấm nước.

- Tớ xin lỗi!

Như một luồng điện chạy qua, em quay lưng bỏ chạy. Bóng em cứ nhỏ dần, nhòa dần đi trong mưa. Tim tôi dừng lại, nó đã trật nhịp từ lâu, rên rỉ và chảy máu một thời gian đã dài, đến hôm nay hẳn mệt mỏi ngã gục rồi. Tôi gấp ô lại, lê bước trên con đường ngập xác hoa, đèn đường phủ lên những vũng mưa một màu ủ dột. Giá như tôi có thể đi, đi mãi đến khi nào kiệt sức, dừng lại và ngủ một giấc thật say, không cần phải thức dậy nữa.

Trở về nhà như kẻ thất trận, tôi tắt hết đèn, gục xuống góc phòng, nước mắt trộn với nước mưa thấm vào lồng ngực nhọn hoắt và lạnh buốt. Tôi biết rằng cuộc đời mình sẽ còn không ít nỗi đau như thế này, nếu tôi chịu thua, thì sẽ phải sống mà như chết.

Nga đi Mộc Châu ngay ngày hôm sau. Một cô gái mạnh mẽ như em, dù cho đau khổ đến mấy, cũng sẽ có cách làm mình tốt lên. Tôi tự nhủ từ nay sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt em nữa,chỉ nhìn ngắm em từ xa, đến khi nỗi buồn trở thành một người bạn, chúng tôi sẽ không làm khó nhau. Không thể cố quên được, thì hãy cứ nhớ, hãy cứ nhớ như một thói quen. Rồi dần dần ta sẽ không còn đau vì thói quen ấy nữa.

Tôi tìm đến thằng Tùng để khóc mỗi khi cần. Thấy tôi khóc, nó ôm vai thủ thỉ.

- Sau này em với chị sẽ lấy nhau nhé, để không ai phải vì mình mà mang gánh nặng tinh thần, để sau đó có thể đi tìm hạnh phúc thật sự của mình. Dù cho mọi người xung quanh không thể chấp nhận, ít nhất chúng ta cũng có hơn một người để quý trọng con người thật của nhau.

***

Thời gian cứ thế trôi đi…

Cuộc sống lại trở về vòng quay vốn có của nó. Tôi tham gia vài dự án tình nguyện mùa hè, thử trải nghiệm với những công việc khác nhau, nỗ lực hết mình để có thể nắm quyền quyết định cuộc đời. Thi thoảng tôi dành ra một khoảng nhỏ thời gian để ngồi ngắm hoàng hôn, đôi khi may mắn, gặp cầu vồng sau cơn mưa.

Tôi đã trưởng thành hơn nhiều để bước vào năm ba.

Cây bằng lăng ở góc sân trường đã rụng hết hoa, chỉ còn màu xanh giản dị, chợt nhớ đến màu tím đầy ẩn ức, tôi mỉm cười. Phía đối diện, bỗng nhiên, cũng xuất hiện một nụ cười, nụ cười bao lâu nay khiến lòng khi đau nhói, khi b
1 ... 34567
ĐẾN TRANG
Estupendo Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

Estupendo

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Con trai không khóc Con trai không khóc
    Từ nơi nằm ngoài thế giới Từ nơi nằm ngoài thế giới
    Em không muốn hôn... Em muốn lên giường Em không muốn hôn... Em muốn lên giường
    Cám ơn cậu vì đã tỉnh dậy! Cám ơn cậu vì đã tỉnh dậy!

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Không có nếu như Không có nếu như (Truyện Ngắn)
    Cậu béo. Tớ gầy. Thích nhau làm sao? Cậu béo. Tớ gầy. Thích nhau làm sao? (Truyện Ngắn)
    Đông chớm và em nhớ anh Đông chớm và em nhớ anh (Truyện Ngắn)
    Cô gái trong mơ Cô gái trong mơ (Truyện Ngắn)
    Khoảng trời màu xanh mát nơi đáy mắt Khoảng trời màu xanh mát nơi đáy mắt (Truyện Ngắn)
    C-STAT