không nhỉ? – Lee nhìn Dung, đợi Dung gật đầu rồi mới nói tiếp – chị muốn em làm người yêu của chị lâu rồi mà không dám nói. Ngại tuổi tác nên mới nhờ cái anh Han gì đó giả vờ nói yêu chị để chị có cơ hội nói yêu em. Phải không? – Lee chớp chớp mắt, làm bộ trêu ngươi.
- Cái thằng này! – Dung cốc nhẹ vào đầu Lee – Khéo tưởng tượng quá!
- Chị nhé! Suốt ngày gọi em là “cái thằng này”, “cái thằng kia”. Chị xem có ai gọi người yêu của mình như vậy không?
- Có chị đây nhóc con ạ!
- Cái gì?! Nhóc con?! Chị còn gọi thế nữa em dọn đồ vào phòng ngủ để ngủ với… mẹ Dung đấy! – Lee biết mình sắp bị ăn đòn tiếp nên nhanh chóng đẩy ghế, đứng dậy cách xa Dung, làm điệu bộ phòng thủ.
- Cuối năm sau chị về Việt Nam rồi. Lúc đó căn nhà này chị nhường cho em thuê, muốn ở phòng nào thì ở nhé.
Vừa nghe Dung nói vậy, Lee đã chạy ào đến, kéo ghế ngồi sát Dung, đưa vẻ mặt buồn rầu ra ca thán:
- Chị về rồi, em ở lại một mình sao được. Cho em theo về Việt Nam với. Chị đưa tay đây! – Dung đưa tay ra, Lee nắm chặt tay Dung – Em nói rồi mà, bàn tay này giờ thuộc về em rồi, chị có muốn bỏ em thì em cũng không buông chị ra đâu! Em sẽ nắm tay chị đến hết kiếp này.
Dung rút tay lại, nhưng quả thật đã bị Lee nắm rất chặt. Có thể tình cảm của cô đối với Lee lúc này chưa phải tình yêu, nhưng biết đâu đấy, vì luôn có những mắt xích bất ngờ xuất hiện vào những thời điểm con người ta không tính trước được. Dung tự nghĩ đây có thể chính là yêu thương mới của cuộc đời cô, nhưng không biết sẽ kéo dài trong bao lâu, không biết đến bao giờ cô mới tìm được yêu thương mãi mãi. Nhưng ít nhất ở thời khắc này, trong không gian này, Dung cảm nhận được một yêu thương rất khác. Nó không có rào cản địa vị, cũng không bắt cô phải khép nép lo lắng vì không xứng, càng không khiến cô mệt mỏi vì sự chuẩn mực. Chỉ cần như thế này thôi, một tình cảm có thể đem lại cho cô sự bình yên, vui vẻ, hạnh phúc và nó giản đơn.
Đông bắt đầu khép dần độ phủ lời nguyền của bà chúa Tuyết, thiên nhiên đang chuyển mình đón những điều mới. Thật ra, mùa đông cũng có ích nhiều lắm, vì nó làm tan biến đi những thứ, những khoảnh khắc không đẹp, đã già nua, tàn úa… Để khi đông kết thúc, mọi sự mới bắt đầu tốt đẹp hơn, tràn đầy sức sống hơn.