nơi sân bay mà không có lấy một sự động viên ấm áp từ em.
Cứ mỗi khi cố quên anh lại là lúc em nhớ anh nhiều hơn. Muốn nhớ anh hôm nay ít hơn hôm qua nhưng lại chỉ có thể yêu anh hôm nay ít hơn ngày mai mà thôi. Cũng đã đến lúc em sống với chính bản thân mình, để không từng ngày phải thốt lên cái điệp khúc “ Giá như ngày ấy một lần nữa quay trở lai, em sẽ không để anh ra đi như thế!”. Mùa đông lại về rồi…. nhưng em biết vẫn sẽ có nắng trong gió đông….bởi anh chính là Winter Sun mà! Có phải vậy không?”
Linh tắt khung cửa sổ mail. Vẫn câu hỏi có gửi đi không và vẫn câu trả lời “ No” như mọi lần.
Lại mở một bức mail mới….
“Có ai đó từng nói với em rằng: Trong vòng quay của cuộc đời, đôi khi con người ta lại muốn tìm cho mình một khoảng lặng. Đó là lúc để chúng ta sống với chính mình, tách biệt với tất cả, để tự bản thân vượt qua những điều không mong muốn… Chẳng một ai ngoài chính ta mở được cánh cửa tâm hồn duy nhất ấy, bởi mật mã chính là con tim của mỗi người…
Nhưng người ấy vẫn bảo có những ngoại lệ: Chỉ có một người yêu thương bạn và bạn yêu thương bằng tất cả những gì mình có mới có thể cùng nhau mở cánh cửa ấy…
Và anh biết không, em đã nhìn thấy anh, tìm ra anh trong khoảng lặng của chính em….”
-?????
Có một người đang mỉm cười để lộ lúm đồng tiền duyên dáng, mặc kệ nước mắt tèm nhem trên mặt!
Có một người tim đang đập rộn ràng vì lỡ nhịp!
- Lên xe đi! Tính đi bộ à? - Không đi với anh! - Nhanh đi!
Linh hậm hực bước lên xe, kể ra cũng không dễ dàng gì khi đi bộ về nhà lúc này.
- Ăn kem không, cô nhox! - Anh mời ah? - Vâng, cần phải hỏi, coi như tôi chuộc lỗi. - Tất nhiên rồi! – Linh mỉm cười lém lỉnh khi nghĩ tới ly kem tỏa khói mát lạnh – Àh! Tôi không biết gọi anh là gì? - Đức, cứ gọi tôi như thế - Uhm…
Liếc nhìn khuôn mặt Linh qua kính chiếu hậu, Đức khẽ lắc đầu phì cười… Người gì đâu mà thay đổi xoành xoạch thế chứ.
Rồi lần hẹn thứ hai…
Rồi lần hẹn thứ ba…
Rồi lần hẹn thứ tư….
Rồi lần hẹn thứ… n….
Cứ như vậy, chàng trai có cái tên rất kêu: Ngô Nguyễn Minh Đức ấy đã đến bên Linh từ lúc nào mà cô chẳng hề hay biết. Chỉ đến một ngày Linh bất chợt nhận ra cảm xúc trong cô đang chuyển dòng, chợt nhận ra cảm giác nhớ một ai đó, chợt nhận ra những vu vơ khó hiểu lúc chuyển mùa… thì Đức lại đi du học sau khi chiến thắng ngoạn mục trong cuộc tranh học bổng cam go ở trường đại học.
Linh chẳng hiểu vì sao khi ấy mình lại cảm thấy hụt hẫng và chơi vơi đến thế. Cô không để cho Đức có cơ hội giái thích, chẳng cho anh ấy làm những việc đáng ra người ta vẫn làm cho người mình yêu thương trước lúc đi xa, thậm chí chẳng cho Đức cơ hội nói với cô lời tạm biệt cùng cái ôm dịu dàng nơi sân bay như một lẽ tự nhiên….
Linh giấu mình đi, cô muốn xóa mất cái tên luôn làm cô nhói lòng khi nghĩ đến thật nhanh nhưng bất lực… bởi một sự thật hiển nhiên: tập cách yêu một người đã khó… tập cách đễ quên người đó lại là một việc khó khăn hơn…
“Anh sẽ trở về với em cô gái ngốc của anh ạ! Sẽ khó khăn cho cả hai chúng ta nhưng em sẽ vượt qua đúng không? Anh sẽ rất nhớ em, darling của anh! Nhưng để phạt em, anh chỉ trở về khi nào em bảo rằng nhớ anh mà thôi! Hôn em!”
Đức đâu thể biết rằng tin nhăn ấy chẳng bao giờ Linh có thể nhận được bởi sim điện thoại đã bị vứt ở một nơi nào đó….
Lần đầu tiên Linh send bức mail ấy đến địa chỉ Mr. Library. Bức mail đầu tiên được gửi trong 1000 bức mail Linh viết hơn 2 năm qua….
Nắng nũng nịu mơn trớn đôi môi nhỏ xinh.
Gió dịu dàng lau khô những giọt nước mắt trong suốt như pha lê vừa mới tuôn rơi….
Tiếng báo nhận mail vang lên…
Linh hơi ngẩn người….
“Lần này anh lại thắng em rồi! Ngốc ạh! Nếu cứ mãi đợi bức mail hiếm hoi này của em chắc anh sẽ phát điên lên vì nhớ em mất! Ngoan nào! Đừng khóc nữa, my sunshine! Và bây giờ em có thể mỉm cười như lúc có anh nơi này. Biển vẫn đẹp như ngày nào phải không, cô bé Kiều Linh!
Anh thắng vì nhanh hơn em một bước nhưng anh vẫn thua, vẫn thất bại thảm hại trước nỗi nhớ em mà thôi…”
Linh ngước lên nhìn quanh….
Ánh mắt chạm phải một bóng dáng của tiềm thức…..
Linh chớp chớp mắt…..nụ cười bất chợt bừng sáng, hòa cùng nụ cười ai kia.