Hân vẫn đếm gạch. Bờ vai nhỏ run rẩy trong mỗi cơn gió. Cô bé hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy Duy chạy bộ theo sau. Duy nhìn xuống vỉa hè:
- Mình sẽ đưa bạn về. Đường mùa đông mà!
Hân không trả lời, bước chậm rãi. Cậu im lặng đi bên cạnh.
- Mình không nghĩ là chiếc khăn hợp vói màu áo len của cậu như vậy! – cô bé chợt nói.
- Hả...ơ...ừ... – Duy giật mình.
Hân vẫn điềm nhiên bước chầm chậm. Hàng cây mùa đông trơ trụi và oằn mình trong gió. Duy hít một hơi dài, nhìn thẳng cô bạn:
- Hân, mình nắm tay cậu, được không?
Cô bé ngước lên, ngẩn ngơ, đôi mắt vẫn còn một quầng sũng nước.
Ông họa sĩ già đang đứng nhìn theo mỉm cười. Và trong một phút giây, ông lặng người tự hỏi không biết trong mấy chục năm một mình tìm kiếm những thanh thản còn lại trong cuộc đời này và thể hiện chúng qua những bức tranh, có bao giờ ông vẽ được cái gì trong trẻo thế. Hai đứa trẻ nắm tay nhau đi dưới hàng cây mùa đông và cao hơn là bầu trời màu chì buồn bã, mặc kệ gió lồng lộng thét gào. Cái nắm tay ấm áp làm tan chảy những nỗi niềm tưởng chừng như đóng băng vĩnh viễn trong lòng, chỉ để lại một cảm giác dịu dàng, ấm áp và rất đỗi bình yên