ng để ý rằng Nguyên vẫn cứ thế đi bên đời cô thầm lặng. Mỗi lần Phong về thăm nhà cô và anh lại cùng lòng vòng trên những con đường hay ghé vào quán cà phê quen thuộc. Cứ như thế hình ảnh Phong dần thay thế cho hình ảnh người con trai đất cố đô trong trái tim cô.
Phong nói lời yêu cô đúng vào lúc cô buồn bã thất vọng khi nhận được thông báo hợp đồng của cô với trường cấp 3 cô đang dạy không thể chuyển sang hợp đồng dài hạn.
- Mình đừng gặp nhau, đừng liên lạc với nhau nữa được không anh?- cô nức nở khi nghe giọng Phong trên điện thoại. - Vì sao em lại muốn dừng lại khi mọi chuyện mới chỉ bắt đầu? - Chẳng phải anh thích em vì em là cô giáo sao? Giờ có thể em không được đi dạy nữa anh à! - Em nghĩ anh là người như thế sao? Đừng khóc nữa em, anh sắp chuyển công tác về rồi, có chuyện gì rồi mình cùng nhau vượt qua được không em?
Từng đêm, mỗi lần nói chuyện với Phong xong, cô đau đớn khi nghĩ rằng có thể sẽ phải rời xa anh để tìm một công việc mới ở một nơi xa xôi nào đó. Nghĩ đến điều đó trái tim cô quặn thắt. Nhưng rồi những tin nhắn , những lời động viên an ủi của Phong làm cô lạc quan hơn, vui vẻ hơn, và cô tin rằng mọi chuyện sẽ tốt đẹp.
Ngày Phong về, sánh bước cùng Phong trên bờ biển, bản tình ca Phong hát quyện vào với tiếng sóng rì rào, "…Vì nếu em cần một bờ vai êm, nếu em cần những phút bình yên…", cô tưởng như mình đã tìm thấy hạnh phúc thật sự, cô ước ao thời gian dừng lại ở giây phút đó mà thôi.
Điện thoại rung, cô không biết rằng vào giây phút ấy Nguyên đang thật sự đau khổ, một tin nhắn gửi đến máy cô: "Du la ai di nua anh mong em duoc hanh phuc. Va hay nho rang anh luon o ben em."
Từ khi ở Đà Nẵng về, Phong không dành nhiều thơi gian cho cô. Anh nói rằng anh bận. Nghe anh nói vậy cô thấy thương và thông cảm cho anh hơn. Cô luôn lo lắng tình yêu của hai người sẽ không được sự chấp nhận của gia đình anh vì công việc của cô chưa ổn định.
Cô bị ốm sau một chiều dầm mưa, những gì cô nhận được từ Phong là mấy tin nhắn hỏi thăm, an ủi. Suốt một tuần ấy, hầu như ngày nào Nguyên cũng ghé qua thăm cô.
- Sao anh lại tốt với em vậy? Anh có biết đó là gánh nặng với em không? - Anh nghĩ rằng em sẽ hạnh phúc bên cạnh người con trai ấy, và nếu thế anh sẽ xem em như em gái. Nhưng em hãy nhìn lại mình đi. Với em, hạnh phúc là thế này sao? Bình yên là thế này sao?
Cô im lặng. Đầu óc trống rỗng.
Mưa suốt mấy ngày cũng tạnh, cô cũng đã lành bệnh, và Phong cũng chưa hề đến thăm cô. Phong gọi điện, vẫn những lời ấm áp ân cần, nhưng sao với cô giờ nó xa lạ quá. Cô hững hờ trả lời những câu hỏi của Phong rồi tắt máy. Những giọt nước mắt lại tuôn rơi. "Minh dung lai thoi anh nhe. Em khong muon tiep tuc nua." Chọn số đầu tiên cô lưu trong danh bạ với tên là ".Anh" rồi cô ấn nút send. "Nhung anh khong muon dung lai." Đọc tin nhắn của Phong xong không hiểu sao cô nghĩ mọi chuyện đã kết thúc.
Nhẹ nhàng bước những bước chân trên dải cát vàng nơi cô và Phong đã đi qua, lòng cô nhớ anh da diết, không kìm nổi lòng mình cô nhấn một tin nhắn:"Mot minh voi bien, em nho anh, anh a.", và nhập vào số điện thoại mà cách đây mấy ngày cô đã xóa khỏi danh bạ, nhưng đã quá quen thuộc với cô. Phong trả lời tin nhắn của cô bằng những lời xin lỗi vì đã làm cô tổn thương, và anh mong cô cho anh thêm thời gian. Vậy là cô đã hiểu.
Lặng lẽ ngắm những con sóng xô bờ, số điện thoại của Nguyên hiện lên trên màn hình, lưỡng lự cô nghe máy.
- Em đang ở đâu?
Từ trước tới Nguyên vẫn như vậy, mỗi khi cô buồn anh đều xuất hiện trước mặt cô với nụ cười méo mó. Bóng dáng anh vội vã bước đi trên cát chạy đến bên cô, hình ảnh anh của bốn năm trước giữa cái nắng trưa gay gắt của đất cố đô, anh thất thểu mồ hôi nhễ nhại bước vào phòng trọ của cô và hình ảnh anh của bây giờ chẳng hề thay đổi.
- Em đã khỏe hẳn đâu? Sao lại ra biển một mình?
Nhìn anh, cô bật khóc. Lần đầu tiên, suốt mấy năm trời quen anh cô khóc trước mặt anh như một đứa trẻ bị vấp ngã vừa được đỡ dậy.
Cô trở lại vui vẻ, hay cười hay nói như trước nay cô vẫn vậy. Nguyên lại thấy nụ cười để lộ chiếc răng khểnh của cô xuất hiện nhiều hơn, dẫu anh biết rằng trái tim cô vẫn chưa hoàn toàn vui trở lại. Anh vẫn lạng thầm đi bên đời cô như thế. Suốt những năm qua càng ở bên cô tình yêu anh dành cho cô càng lớn. Dù cô không xinh đẹp nhưng ở người con gái này có nhiều tính cách hấp dẫn anh. Cô dịu dàng nữ tính nhưng cũng rất mạnh mẽ nghị lực. Anh tìm thấy ở cô những tính cách đáng quý mà con gái bây giờ rất ít người có được. Những gì cô đã trải qua anh đều chứng kiến, và anh luôn nghĩ rằng dù thế nào cô cũng sẽ được hạnh phúc.
Gần một năm từ ngày cô gặp Phong mà cô tưởng như quãng thời gian đó dài đằng đẵng. Giờ cô đã không còn nghĩ đến Phong nhiều nữa, cô đã bỏ thói quen đọc đi đọc lại những blog Phong viết cho cô hay những tâm sự từ thời sinh viên của anh. Cô muốn để tất cả ngủ yên.
Nguyên đang trang trí văn phòng của trung tâm ngoại n