HomeTruyện Ngắn

24 Giờ Trong Đời

Posted at 06/10/2015
Vote: 3
Vâng mai em về, không có gì thay đổi cả. Thế nhá, bye anh”.

- Bạn đã nói thế nào để đến được đây vậy?

- Đó là việc của mình, mình phải thế nào mới được tin tưởng như thế chứ.

- Đương nhiên, nhưng mình muốn hỏi để có gì sau này còn quản lý người yêu mình.

- Người yêu bạn không thể nào quái thai như mình được, đừng có lo.

Thế nếu hồi xưa anh nói ra, chứ không im lặng một cách tự ti đầy ngu ngốc như vậy, thì bây giờ liệu người yêu anh có phải là cô nàng cáo bự này không? Câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn theo chân anh suốt đường về khách sạn.


4h


- Mình không ngủ, giời ạ.

- Biết rồi, từ nãy đến giờ thấy bạn quay qua quay lại, vặn vẹo chắc sắp gẫy giường rồi đấy.

- Bạn cũng không ngủ được à? Vô lý, có lúc thấy bạn ngáy khò khò mà.

- Ngủ một tí thôi, ngáy hồi nào? Thế không ngủ được thì dậy xem phim nhé?

- Bạn có vẻ kiên quyết tận dụng từng phút từng giây thật nhỉ?

- Thật chứ còn gì nữa.

Anh lồm cồm bò dậy, chui sang chiếc giường giữa, bật laptop lên. Cô vẫn ngồi trên giường mình, chăn kéo đến ngực, mắt mở to nhìn anh, tóc xõa dài, ôm lấy vai mềm mại. Anh đột nhiên có cảm tưởng đang bị kéo giật lùi lại quá khứ, hay là năm tháng đã qua vùn vụt trở về? Vẫn là cô gái năm nào với đôi mắt biết nói và giọng cười trong veo, người bạn gái anh tưởng có thể lãng quên, nhưng hóa ra không thể nào quên được, và càng gần đến ngày phải ra đi anh càng thôi thúc niềm khát khao gặp mặt.

- Làm gì mà nhìn mình trừng trừng kinh thế?

- Thế mà gọi là trừng trừng à? Mà không sang đây thì xem kiểu gì hả?

- Sao cứ phải cục cằn với mình bạn mới chịu được nhỉ?

Cô phụng phịu trèo qua. Anh im lặng, lảng tránh bằng việc xếp một đống gối dựa lưng vào đầu giường, cái nọ dựa lên cái kia chỉ nhìn không đã thấy êm ái nuột nà.

- Èo, hơn cả ghế đôi ở Megastar rồi đấy. Bạn đúng là nhiều kinh nghiệm trong việc lăng nhăng với gái.

- Bạn đừng có dùng từ “lăng nhăng” nữa được không? Còn giờ thì xem phim đi.

- Bản chất sự việc là thế mà – Cô cười tinh quái.

Trong khi cô cười suốt từ đầu đến cuối, anh chẳng nhớ nổi bộ phim nói về cái gì, chỉ biết có J.Lo và anh chàng Alex O’Loughlin[1'> điển trai, diva da màu với chiếc bụng bầu to đùng mà vẫn xinh đẹp và quyến rũ kỳ lạ. Anh biết chắc cái khung cảnh này, nơi anh và cô xem phim trong ánh sáng lờ mờ của buổi sắp bình minh, tại một thành xa lạ với cả hai, cái cảm giác êm ái khi cô dựa vào người anh, mùi thơm tỏa ra từ tóc cô, từ mùi nước hoa nhè nhẹ của cô rồi lẩn quất đâu đó trong phòng, tất cả những thứ ấy sẽ còn trở đi trở lại nhiều lần trong anh những tháng năm xứ người sắp tới.


10h


Anh mở mắt, thấy cô vẫn cuộn tròn ngủ say ngay bên cạnh, mái tóc mềm mại lòa xòa quanh gối. Ngoài kia nắng đã lên cao, không gian đầy ắp tiếng người cười nói xôn xao, nhộn nhịp đi lại, rộn ràng mua bán.

- Này, dậy đi, dậy ra ngoài chơi đi, định đến đây để ngủ à?

- Mấy giờ rồi?

- 10h.

- Thế mới ngủ được 3 tiếng chứ mấy, cho người ta ngủ thêm tí nữa đi, gì mà ác như mẹ chồng thế hở?

Anh phì cười, ừ thì cái anh cần là được ở bên cô, còn ngủ hay thức chắc cũng không quá quan trọng. Thế mà trước lúc đi, anh cứ băn khoăn mãi về chuyện này. Đã có lúc anh tính đến việc để cô ngủ trong phòng, còn mình mò ra bar ngồi cho đến sáng. Vậy mà cuối cùng mọi chuyện lại đơn giản đến không ngờ. Có khi khái niệm “tình yêu trong sáng” tồn tại thật cũng nên, chứ chắc mình không đến nỗi lãnh cảm, anh lẩn thẩn tự vấn.


15h


Anh thuê một chiếc xa máy của khách sạn rồi chở cô ra biển mặc kệ cô nàng càu nhàu thích đi xe đạp đôi cho “hợp thời trang”. “Mặc váy maxi thế này phải đạp xe, váy bay bay, tóc bay bay mới sành điệu chứ”, cô hậm hực. “Mình biết bạn sành điệu là được rồi, còn giờ để yên cho mình lái xe được không? Bạn thừa biết lý do mình chọn xe máy còn gì nữa”. Dựa nhẹ vào lưng anh, người con gái lặng im không nói gì. Không biết có phải cô cũng như anh đang quay quắt những tháng ngày cũ. Thành phố phương Nam những ngày đi học, những buổi chiều về cả lũ chở nhau lang thang phố phường, nào chè nào kem, nào nước dừa xiêm và trái cây la liệt, hay buổi tối chạy xe trên những con đường to rộng, tận hưởng cảm giác mát lạnh thấm đến tận tim, có cô gái ngồi sau lưng anh nghêu ngao hát “ước gì anh ở đây giờ này, ước gì em đã không lỡ lời”… Anh vẫn thường tự hỏi, liệu có phải vì những gì giữa họ quá đẹp, đến mức anh không dám nói một lời nào, hay chỉ đơn giản vì anh là gã ngốc cuối cùng còn sót lại của thế kỷ chăng?

- Hôm nào bạn đi?

- Ngày kia.

- Chuẩn bị xong hết chưa?

- Rồi, bên kia lo hết mà, có phải làm gì đâu.

- Còn việc gì chưa làm nữa không?

- Đang làm nốt đây.

- Sao bạn không bao giờ nói năng nhẹ nhàng được với mình thế nhỉ? Mình không đáng để bạn nói được một lời ngọt ngào sao?

Anh im lặng. Cô cũng im lặng. Không ai nói thêm lời nào cả khi đã ra đến biển. Cô tháo đôi xăng-đan c
123
24 Giờ Trong Đời Chia sẻ bài viết để wap phát triển :P

24 Giờ Trong Đời

  • CÙNG THỂ LOẠI

    Khoảng trời màu xanh mát nơi đáy mắt Khoảng trời màu xanh mát nơi đáy mắt
    Hành trình tình yêu của những bức ảnh Hành trình tình yêu của những bức ảnh
    Màu nắng quay trở lại Màu nắng quay trở lại
    I'm online I'm online
    Cánh rừng của những tổ chim vuông Cánh rừng của những tổ chim vuông

    CÓ THỂ BẠN THÍCH?

    Chuyện đêm giáng sinh Chuyện đêm giáng sinh (Truyện Ngắn)
    Như tiếng dương cầm Như tiếng dương cầm (Truyện Ngắn)
    Như một thoáng chớp mắt Như một thoáng chớp mắt (Truyện Ngắn)
    Làm quen dù chưa kịp nói "xin chào" Làm quen dù chưa kịp nói xin chào (Truyện Ngắn)
    Gió đổi mùa Gió đổi mùa (Truyện Ngắn)
    C-STAT
    Polaroid